Chương 180: 180

"Vừa khéo phòng ở nhà ta bốn tháng nữa là đến hạn thuê." Thê tử nghĩ đến về sau mỗi năm chỉ cần nộp mười lượng bạc, trong lòng không khỏi cao hứng. Không làm chủ nhà thì chẳng hay muối dầu quý giá thế nào. Cả nhà sống ở kinh thành, tiền bạc phải chắt chiu từng đồng, đặc biệt hài tử lớn rồi, học đường càng thêm tốn kém.

"Nay ta đi mua chút rượu ngon, thức ăn tươm tất, đêm nay nhà mình ăn mừng một bữa." Nàng vác rổ, cầm bạc ra cửa, còn hỏi tướng công và hài tử muốn ăn gì, nàng sẽ mua về.

"Ta muốn ăn thật nhiều thịt!" Hài tử reo lên hớn hở.

Lục phẩm quan viên cười: "Làm món kho cũng được, mua cho ta một hồ rượu ngon là đủ. Ta giờ đi viết sổ con trình lên."

Thê tử vui vẻ đáp lời, sải bước ra ngoài.

Nàng vừa bước ra cửa liền gặp hàng xóm – một đôi phu phu trẻ tuổi, phu lang là tiến sĩ Thái Thường Tự, cũng là thất phẩm quan viên. Vừa thấy nhau liền bật cười, thì ra đối phương cũng vì được phân quan trạch mà cao hứng, đang trên đường ra chợ.

Tại chợ, thê tử mua ba cân thịt heo, hai đoạn lạp xưởng, hai cân món kho, không quên mua cho phu quân một hồ rượu ngon. Ngày thường chỉ uống rượu nhạt có chút vị rượu, hôm nay phải khá hơn.

Làm quan ở kinh thành, nhìn ngoài tưởng tươm tất, bên trong vẫn phải bươn chải kiếm ăn. Nay xách theo giỏ đồ về nhà, thê tử bước đi vững vàng, lòng đầy hân hoan.

Triều đình này thật tốt, Trịnh đại nhân lại càng tốt. Người như vậy, thật thấu hiểu nỗi khổ của dân nghèo.

Sau khi về đến nhà, nàng tất bật nơi bếp. Tướng công thì viết sổ con xong liền vào phòng dạy con làm bài tập.

Hộ Bộ sẽ đăng ký danh sách người xin ở quan trạch, nên từng nhà đều phải khai rõ thân phận, thông tin, sẽ có người xuống đối chiếu hộ tịch, thẩm tra tại chỗ.

Buổi tối, cả nhà vui vẻ ăn cơm, chẳng riêng họ mà rất nhiều quan viên cấp thấp khác trong triều cũng đồng loạt ăn mừng hôm ấy.

Một tiếng sấm rền vang, tí tách – mưa xuân bắt đầu trút xuống. Mặt nước sông đào ngoài thành lăn tăn gợn sóng.

Trịnh Sơn Từ và gia đình đang dùng bữa, Ngu Lan Ý thấy một luồng hàn ý liền bảo người hầu đóng cửa sổ lại.

Tiểu Bình An vừa gắp đồ ăn vừa hí hửng nói muốn ăn hai bát cơm, sau đó xin ra cửa ngồi dưới mái hiên ngắm mưa giống như hạt trân châu rơi xuống giọt nước.

Hắn ngồi xổm lên một cái ghế con, nhìn trời mưa đầy hứng thú.

Ngu Lan Ý liếc qua một cái, vẫn tiếp tục ăn cơm.

"Tiểu Bình An không thể là thi nhân." Y thản nhiên bình luận.

Trịnh Sơn Từ bật cười không thành tiếng.

Tiểu Bình An ngồi nhìn ra sân, thấy một con giun đang bò trên nền đá, liền cầm ô bước ra, nhặt lấy ném vào luống đất, rồi hồn nhiên đứng dưới mái hiên rửa tay trong nước mưa.

Trịnh Sơn Từ sai người pha một hồ trà ngon, nằm dài trên ghế, bảo Tiểu Bình An nằm bên cạnh, hai cha con cùng ngắm mưa qua khung cửa sổ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...