Chương 185: 185

Võ Minh Đế vừa hạ lệnh cho bá quan văn võ yên vị theo thứ tự, bản thân lại không vội trở về chính điện mà dẫn theo Ngu Trường Hành đi thẳng tới Thái Y Viện. Nào ngờ chưa kịp an lòng thì đã nhận được một tin không mấy tốt lành.

Viện chính cung kính bẩm: "Chân của Ngu đại nhân tuy có dấu hiệu chuyển biến, song thương tích nặng nề, muốn hồi phục như cũ là điều không dễ. Chỉ cần đại nhân không đi quá nhanh thì người ngoài sẽ khó nhận ra khác biệt. Hiện giờ thần chỉ có thể kê đơn vài loại dược bổ, giúp dưỡng khí điều huyết, nâng cao thể lực." Lời vừa dứt, trong lòng y càng thêm thấp thỏm bất an, bởi vừa thấy sắc mặt của Hoàng thượng u ám không vui, y liền biết rõ lần hồi đáp này rất dễ đắc tội.

Ngu Trường Hành nghe vậy thì thần sắc ngẩn ngơ, hồi lâu không nói gì. Trong lòng hắn vẫn luôn giữ lấy một tia hy vọng mong manh, rằng chân mình có thể chữa khỏi, rằng sẽ có một ngày trở lại chiến trường như xưa. Giờ đây khi hy vọng tan vỡ, trong lòng hắn dâng lên chút khổ sở, nhưng hắn cũng không để cảm xúc bi lụy kéo dài, rất nhanh liền ép mình điều chỉnh lại.

"Làm phiền thái y, xin người nhân tiện khám thêm cho đường ca ta xem thử thương thế nơi tay có gì đáng lo không."

Viện chính cúi người đáp lễ: "Ngu đại nhân khách khí. Mời Ngu tướng quân ngồi xuống." Thấy Hoàng đế không lên tiếng, y bèn tiến đến giúp Ngu Chinh vén tay áo, chăm chú quan sát thương thế trên cánh tay. Cánh tay kia đã khô miệng vết thương, lớp da non mới mọc hồng hào sạch sẽ, khiến y không khỏi thầm thở dài trong lòng.

"Cánh tay Ngu tướng quân không còn gì đáng ngại. Quân y trong doanh trại xử lý rất tốt, hiện giờ chỉ cần tiếp tục dùng thuốc bổ thêm ít ngày là ổn."

Ngu Chinh nhẹ gật đầu: "Đa tạ thái y."

Chiến trường là nơi tàn khốc, điều này không cần ai nhắc lại. Nay hai đích trưởng tử của Ngu gia đều thân mang thương tích, một người bị thương đến tàn tay, một người chân tật, đời này khó có thể bước lên chiến trường nữa. Võ Minh Đế đứng một bên, ánh mắt lặng lẽ đảo qua chân Ngu Trường Hành, rồi lại nhìn đến tay Ngu Chinh, trong lòng nặng trĩu.

Hai người bọn họ từ khi còn niên thiếu đã vào quân, đến nay mười năm gió sương, là trụ cột của tiền tuyến. Trên đường trở về kinh, cả Ngu Trường Hành lẫn Ngu Chinh đều đã chấp nhận hiện thực phũ phàng, không một lời than vãn. Trái lại, Ngu Trường Hành còn chủ động trấn an Hoàng đế: "Bệ hạ, thần cùng đường ca có thể bình an trở về, đối với thần mà nói, đó đã là điều may mắn nhất."

Võ Minh Đế là vị quân vương trẻ tuổi đăng cơ khi tuổi chưa đến đôi mươi, hắn không phải là người dễ xiêu lòng bởi lời nói. Với hắn, lời hứa vô dụng, chỉ có hành động mới là chân lý. Hắn nghiêm mặt nói: "Các ngươi vì Đại Yến tận tâm tận lực, trẫm đều ghi tạc trong lòng, sẽ không quên."

"Giờ cùng trẫm đến khánh công yến. Lần này diệt trừ giặc Man, trừ đi mối họa lớn trong lòng trẫm, đáng để hảo hảo mừng công một phen." Võ Minh Đế phất tay.

Ngu Trường Hành cùng Ngu Chinh lĩnh mệnh, theo chân Hoàng đế bước vào đại điện yến tiệc.

Yến hội lần này không cho mang theo người nhà. Tuy nhiên, Trường Dương Hầu vốn có tước vị, lại là phụ thân đích thân của Ngu Trường Hành, nên vẫn được phép đến dự khánh công yến. Ngu nhị gia cũng có mặt. Hai người ngồi cạnh nhau, khí tràng nghiêm nghị. Có vài quan viên ban đầu tính đến kính rượu chúc mừng, nhưng vừa thấy sắc mặt hai người kia lạnh nhạt liền lặng lẽ thoái lui, không dám quấy rầy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...