Chương 20: Không thể chiếm tiện nghi

Ngu phu lang nhìn nhi tử mình, trong lòng đầy nghi hoặc. Lan Ý quả thật đã lớn, giờ đây còn biết quan tâm người khác. Nhưng nếu nói là hắn có thể quan tâm đến ai thì cũng thật khó tin.

Ngu Lan Ý từ nhỏ đã là kiểu bá vương sống trong phủ: chọc mèo chọc chó, hái hoa ngắt cỏ, chẳng việc gì đứng đắn, cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện chơi. Nếu bảo hắn thông cảm cho người khác, thì ngược lại, hắn sẽ nói người khác không thông cảm cho hắn, vì chơi cả ngày cũng mệt mỏi lắm chứ.

Trước khi thành thân còn giận dỗi nhốt mình trong phòng, vậy mà giờ lại bênh người ngoài ra mặt, không cho ai nói xấu nửa câu. Trịnh Sơn Từ này đúng là cho hắn uống mê hồn dược rồi!

Chỉ ba ngày ngắn ngủi, có thể nảy sinh được bao nhiêu tình cảm chứ?

Ngu phu lang lòng đầy ngờ vực.

Hạ Minh đứng bên cạnh càng thêm phức tạp. Hắn và Ngu Lan Ý lớn lên cùng nhau, tính tình đối phương thế nào hắn hiểu rõ. Vậy mà hôm nay lại nghe thấy Ngu Lan Ý lên tiếng bảo vệ một nam nhân khác, trong lòng hắn có chút hụt hẫng.

Mẫu thân đã dặn không nên đi, nhưng hắn vẫn mặt dày theo tổ mẫu tới. Giờ nghe Lan Ý sống không tệ, hắn không biết nên vui hay nên buồn.

Cảm giác như tiểu biểu đệ của mình đã trưởng thành, mà người đứng bên cạnh lại chẳng phải là hắn.

Anh Quốc Công phu nhân khẽ vỗ tay Ngu Lan Ý, giọng đầy thương tiếc: "Hôm nay về nhà phải ăn nhiều một chút, ăn no thì thân thể mới khỏe. Chuyện gì không thuận, đừng cố chịu. Có chuyện gì, cứ viết thư cho bà ngoại, bà ngoại vĩnh viễn vì con làm chủ."

Ngu Lan Ý nghe vậy, sống mũi hơi cay, khẽ gật đầu, mỉm cười: "Bà ngoại, Trịnh Sơn Từ hắn đâu dám đối xử không tốt với con. Người đừng lo, con nhất định sẽ sống cho tốt."

"Ngươi nói vậy thì cũng coi như đã trưởng thành." Ngu phu lang vẫy tay: "A cha có chuẩn bị cho ngươi một ít, Tân Phụng huyện xa xôi, chẳng biết cần gì, vẫn là bạc là dễ dùng nhất. Trong hộp có một ít tích cóp của ta, ngươi cất lấy, đừng để bản thân chịu thiệt."

"A cha đối xử với con thật tốt."

Của hồi môn đã khiến cả Thịnh Kinh ngưỡng mộ, vậy mà Ngu phu lang còn riêng chuẩn bị thêm bạc cho hắn. Chưa kể các khế đất và cửa hàng phần lớn đều nằm ở kinh thành, chỉ tính tiền thuê mỗi năm cũng đã không nhỏ.

Trâm anh thế tộc nhiều đời, nội tình sâu xa, người thường làm sao sánh kịp.

Ngu Lan Ý cũng không làm màu, liền bảo Kim Vân cất hộp bạc đi.

Ba người đi dọc đường nói cười vui vẻ, chỉ có Hạ Minh đi sau lặng lẽ, cúi đầu không nói.

Anh Quốc Công phu nhân dù là trưởng bối nhưng không tiện hỏi những chuyện tế nhị, Ngu phu lang liền mượn lúc Hạ Minh không để ý mà hỏi riêng.

"Đêm tân hôn, ngươi vừa lòng chứ?"

Đây là chuyện nghiêm túc. Tiền triều từng có công chúa gả cho phò mã đẹp mã nhưng vô dụng, kết quả đêm tân hôn thất vọng đến cực điểm. Sau đó, được hoàng đế ngầm cho phép, công chúa còn nuôi trai lơ bên ngoài.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...