Chương 209: +10: Kim Ngọc Lương Duyên

An Tín Hầu phủ và Thừa Nghĩa Hầu phủ vốn là thế giao, nên việc định thân giữa An ca nhi và Trương thế tử cũng xem như lẽ thường. Đến tuổi cập kê, trong nhà liền quyết định hôn sự, dù An ca nhi không lấy gì làm vui mừng.

Thế gia kết thân, trọng yếu vẫn là gia thế và thân phận. Tình cảm có hay không, chỉ là thứ yếu. Trương thế tử lại một lòng ngưỡng mộ An ca nhi, diện mạo bình thường, vóc dáng trung đẳng, khi nhìn người luôn mang theo vài phần soi xét.

An ca nhi diện mạo nhu nhã, cử chỉ tao nhã, dáng người cân xứng, thật sự là một mỹ nhân. Chỉ cần nhìn thoáng qua, Trương thế tử đã cảm thấy y rất hợp nhãn. Hơn nữa, An ca nhi nổi danh trong kinh về đức hạnh và học thức, gia thế hiển hách, đúng là duyên lành trời định.

Có được chính thất như thế, dung mạo đoan trang, gia phong khuôn phép, lại biết quản lý nội trạch, về sau giúp hắn lo liệu thê thiếp, con cái, bản thân hắn liền có thể toàn tâm toàn ý ở quan trường gây dựng công danh.

Trương thế tử nghĩ đến đây liền nở nụ cười: "An thiếu gia thích gì? Lần sau ta đến, sẽ mang lễ vật theo tâm ý ngươi."

An ca nhi: "Không dám khiến thế tử bận tâm, trong phủ không thiếu thứ gì."

Quản gia tiết kiệm, không phung phí tài vật. Trương thế tử nghe vậy lại càng hài lòng.

An ca nhi chỉ ứng đối đôi câu, rồi mượn cớ cáo lui.

Vừa về tới phòng đã thấy mệt mỏi, y than nhẹ: "Tuy là thế giao, cũng không cần phải ép ta kết đôi cùng người kia."

"Thiếu gia nên nghỉ ngơi một lát." Người hầu khuyên.

An ca nhi gật đầu, nhắm mắt dưỡng thần.

Mặc cho trong lòng không cam, hôn sự vẫn cứ theo lệ định ra, lại còn nhanh chóng truyền khắp kinh thành. An ca nhi đành nén giận. Gần đây, y nhận được thư Ngu Lan Ý gửi, nhắc nhở phải đề phòng có kẻ mưu hại. An ca nhi nhớ kỹ điều này, đã chuẩn bị ít nhiều, không ngờ vẫn bị kẻ khác thừa dịp lỗ hổng mà hành động.

Người hầu thân cận bị Trần Vô khống chế, An ca nhi kinh hoàng chạy khỏi hậu viện. Sau lưng là tiếng bước chân mỗi lúc một gần, tiếng thở dốc của nam nhân cũng phả ngay sau gáy.

Nếu bị Trần Vô đuổi kịp, hậu quả chẳng thể tưởng tượng. Danh tiết không còn, y đời này sao còn mặt mũi sống ở kinh thành? An ca nhi liều mạng chạy, đâm sầm vào một vòng ngực rắn chắc.

Ngu Trường Hành theo phản xạ ôm lấy y, vòng tay giữ chặt eo lưng, cảm thấy áo trước ngực ẩm ướt vì nước mắt. An ca nhi run rẩy bám lấy cánh tay hắn.

"...... Cứu cứu ta......"

Ngu Trường Hành sầm mặt, ngẩng đầu liền thấy Trần Vô đuổi tới.

Hắn không mang kiếm theo, nhưng một kẻ như Trần Vô trong mắt cấm quân phó thống lĩnh chỉ như kiến cỏ. Đỡ An ca nhi đứng vững, hắn bước nhanh về phía trước, tung một quyền giáng thẳng vào bụng đối phương. Trần Vô gục xuống bất tỉnh.

"Đa tạ thế tử." An ca nhi thở dốc, chật vật mở miệng.

Ngu Trường Hành vẫn cảm nhận rõ vạt áo bị nước mắt thấm ướt. Hắn khẽ động ngón tay, trầm giọng: "Ta sẽ sai người đi mời Lữ Cẩm cùng ca ngươi tới."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...