Chương 23: Giận dỗi

Trịnh Sơn Từ cúi đầu nhìn qua mấy món đồ, tùy tiện chọn một món cũng đủ bằng hai mươi năm bổng lộc của hắn. Hắn lắc đầu: "Ngươi giữ lại mà dùng."

Trong lòng hắn như đang chảy máu, nhưng không thể vô cớ mà nhận lấy châu báu của Ngu Lan Ý.

"Chúng ta sắp đến Tân Phụng huyện, hành lý nên mang ít thôi. Nếu của hồi môn của ngươi muốn đem theo một ít, thì chọn ba bốn món là được. Quần áo và giày dép chỉ cần bốn năm bộ, xuân hạ đã qua, chỉ cần mang đồ thu đông là đủ. Mang thêm ít đồ dùng cá nhân cần thiết nữa là xong. Còn lại đến Tân Phụng huyện rồi cho người đi chợ mua thêm cũng tiện."

Trịnh Sơn Từ một hơi nói xong. Theo cách Ngu Lan Ý đóng gói thì hắn sợ sẽ bị bọn cướp dọc đường để ý. Dù Đại Yến trị an không tệ, nhưng đi đường xa mà lộ liễu thế này thì cũng không an toàn.

Ngu Lan Ý vừa nghe, sắc mặt liền thay đổi.

"Chỉ mang vài thứ vậy thì đủ gì cho ta thay. Với lại ta không quen dùng trà cụ và chén đũa ở nơi khác. Hơn nữa cũng đã có xe ngựa chở rồi, có uổng gì đâu. Ngươi cần gì phải tính toán chi li như vậy? Ta cũng là đi theo ngươi về Tân Phụng huyện, sao ngươi không thể nhường ta một chút?"

Trịnh Sơn Từ biết việc này mà nói lý thì hơi khó, nhưng hắn cũng có thể hiểu được. Ngu Lan Ý là ca nhi được nuông chiều từ bé ở phủ Hầu gia, không nỡ để lại đồ đạc ở Thịnh Kinh, muốn đem theo bên mình là điều dễ hiểu—tóm lại, là vì có tình cảm với những vật này.

"Vậy ngươi mang một chiếc xe ngựa cũng được." Trịnh Sơn Từ nhượng bộ một bước: "Trà cụ với chén đũa ngươi thích thì mang theo. Quần áo ở Tân Phụng huyện khác với Thịnh Kinh, tới đó rồi thử mặc kiểu khác xem sao."

Sắc mặt Ngu Lan Ý có phần lay động.

"Đến lúc đó ta đi với ngươi chọn lựa. Đồ trong phủ này là do a cha ta sắp đặt, còn sau này ở Tân Phụng huyện, là do ngươi làm chủ. Chẳng lẽ ngươi không muốn tự tay sắp xếp lại? Ngươi muốn đổi bàn ghế thì cứ đổi."

"Ta không cần ngươi đi cùng. Hai chiếc xe là giới hạn của ta rồi, nếu không ta sẽ nói với phụ thân, rằng ngươi đối xử không tốt với ta, ngược đãi ta. Đến lúc đó, ngươi tự giải thích với phụ thân đi."

Trịnh Sơn Từ nhìn vẻ đắc ý của Ngu Lan Ý, trong lòng như có lông chim gãi nhẹ, vừa bực vừa bất đắc dĩ.

"Hai xe thì hai xe vậy."

Trịnh Sơn Từ đang định quay người rời đi thì Ngu Lan Ý bước tới chắn trước mặt. Đôi mắt cậu sáng lên, trong đó còn ánh lửa lóe lên: "Ta chưa từng đi ra ngoài Thịnh Kinh."

Cậu siết chặt nắm tay. Lúc Trịnh Sơn Từ bảo chỉ mang mấy bộ quần áo đi Tân Phụng huyện, trong lòng cậu thật sự thấy tủi thân. Chẳng qua là cậu không nỡ rời xa những món đồ kia, chỉ muốn mang theo bên mình thôi.

Cậu có gì sai? Vậy mà Trịnh Sơn Từ cũng không chịu nhường một chút. Còn nói gì để cậu làm chủ trong nhà, rõ ràng nhà này là do hắn nắm.

Trịnh Sơn Từ dịu giọng: "Ta từng đi qua rồi, nên sẽ không để ngươi gặp sơ suất."

Ngu Lan Ý hừ một tiếng, trong mắt vẫn còn do dự: "Thật sự chỉ được mang hai xe thôi à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...