Chương 32: Quán ăn

Trịnh Sơn Từ nhìn về phía Ngu Lan Ý, lần này hắn không né tránh ánh mắt của cậu nữa.

Hai người một trước một sau đi rửa mặt xong, mỗi người chui vào chăn, nằm thẳng người. Ngu Lan Ý thử tiến lại gần, Trịnh Sơn Từ không có phản ứng. Cậu lại nhích thêm chút nữa, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai Trịnh Sơn Từ.

Tóc của Ngu Lan Ý khiến cổ Trịnh Sơn Từ hơi ngứa, trong lòng hắn cũng thấy ngứa ngáy. Đây là lần đầu tiên hai người trên chiếc giường này thân mật tự nhiên đến vậy.

Có điều... Trịnh Sơn Từ khẽ dịch đầu Ngu Lan Ý lên gối, nói: "Cẩn thận kẻo sai cổ."

Ngu Lan Ý: "......"

Cậu tức đến nghẹn họng.

Ngu Lan Ý quay người đi, không nói lời nào.

Trịnh Sơn Từ thấy cậu có vẻ đang giận, liền xoay người, chần chừ đưa tay đặt lên eo Ngu Lan Ý, nhẹ nhàng ôm lấy cậu. Hắn cúi sát vào người Ngu Lan Ý, hơi thở nóng ấm phả lên cổ cậu.

Môi của Trịnh Sơn Từ mang theo hơi ấm, dừng lại ở sau gáy Ngu Lan Ý. Nụ hôn ấy không mạnh bạo, mà mềm mại như gió xuân mơn man, sau đó hắn dùng hàm răng cọ nhẹ lên làn da cậu. Thật lòng mà nói, kiểu đụng chạm này còn khiến người ta khó chịu nổi hơn cả mạnh mẽ.

Thân thể Ngu Lan Ý thoáng cứng lại, rồi dần dần buông lỏng. Trước giờ bọn họ chưa từng thân cận đến vậy. Đêm tân hôn cũng chỉ là vì ngoài cửa có người theo dõi, bị ép phải làm ra vẻ thân mật, khi ấy vốn không phải thật lòng. Nhưng lần này, sự tiếp cận ấy là xuất phát từ hai phía, không ai nói gì, nhưng tâm tư đều lộ rõ.

Bàn tay nóng rực vẫn đặt trên eo cậu không rời. Vành tai Ngu Lan Ý đỏ bừng. Trong đầu cậu không ngừng suy nghĩ, hết chuyện này tới chuyện khác: nghĩ đến phụ thân, nghĩ đến a cha, nghĩ đến đại ca, nghĩ đến Lữ Cẩm — cuối cùng, mọi suy nghĩ đều xoay về một người: Trịnh Sơn Từ.

Khi cậu và Lữ Cẩm vừa đủ tuổi nghị thân, kỳ thật Ngu Lan Ý cũng từng vài lần bàn chuyện hôn nhân. Bởi vì trải nghiệm của Ngu phu lang, nên cậu có yêu cầu rất cao với bạn đời. Cậu muốn tương lai tướng công của mình chỉ có duy nhất mình cậu. Nếu giữa hai người xuất hiện kẻ thứ ba, thì đó không còn là một gia đình. Mà một khi có một người xa lạ xen vào, sẽ không chỉ dừng lại ở đó — rồi sẽ có thêm nhiều người xa lạ nữa.

Cậu từng nghị thân với không ít con cháu nhà quyền quý. Nhưng mỗi khi cậu đưa ra yêu cầu ấy, bọn họ đều lộ vẻ không tin nổi, bực bội nói: ngươi sao lại suy nghĩ như thế, chúng ta cần nối dõi tông đường, cả đời chỉ giữ một người, chuyện đó là không thể.

Danh tiếng không tốt của Ngu Lan Ý trong kinh thành cũng vì vậy mà ra.

Hiện giờ, cậu rất hài lòng với Trịnh Sơn Từ. Hơn nữa, Trịnh Sơn Từ đã hứa với phụ thân cậu rằng trước năm ba mươi sẽ không nạp thiếp. Qua thời gian chung sống, cậu biết Trịnh Sơn Từ là người chính trực thật sự, không phải giả vờ. Một khi hắn đã hứa, nhất định sẽ làm được. Nghĩ tới đây, lòng Ngu Lan Ý liền vui như hoa nở.

Cậu thầm nghĩ, chỉ cần nhiệm kỳ này Trịnh Sơn Từ không phạm sai lầm, người nhà ra sức nâng đỡ, thì hắn hoàn toàn có thể trở lại kinh thành. Nhà họ có tiền, có nhà, hoàn toàn có thể tìm cho hắn một chức quan nhàn rỗi, vậy là có thể sống một cuộc đời thanh nhàn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...