Chương 44: Năm mới
Trịnh Thanh Âm đưa tay giúp Ngu Lan Ý phủi bông tuyết còn vương trên tóc y.
"Thanh Âm, sắp tới Tết rồi, ta còn chưa mua đồ chuẩn bị Tết. Đến lúc đó chúng ta cùng đại tẩu ra phố mua nhé."
Trịnh Thanh Âm gật đầu, vui vẻ đáp ứng.
Trong phòng, Lâm ca nhi và Trịnh Sơn Thành vẫn đang chuyện trò. Nhờ uống thuốc Tống đại phu kê, bệnh tình của Trịnh Sơn Thành đã đỡ hơn nhiều. Đêm ngủ chân không còn giá lạnh như trước, dù chỉ đắp một lớp chăn bông cũng thấy ấm áp.
Trịnh Sơn Thành tinh thần khá hơn, Lâm ca nhi thấy vậy trong lòng cũng nhẹ nhõm. Hắn treo áo lên tủ rồi nói:
"Chúng ta đến đây cũng đã lâu, chắc cũng nên ra ngoài tìm việc gì đó mà làm. Nhị đệ chẳng phải đã nói sẽ tìm cho ngươi một công việc nhẹ nhàng sao? Đợi nó về thì đi hỏi thử xem."
Trịnh Sơn Thành cũng nghĩ vậy. Ở nhà mãi, thân thể cũng thấy uể oải. Vốn dĩ người nhà quê như bọn họ không quen nhàn rỗi, ngày thường lo trồng trọt, đến mùa đông thì lên núi đốn củi hoặc ra trấn kiếm chút bạc. Nếu không thì cũng tìm việc lặt vặt trong trấn, chứ ở nhà không công không việc thì đúng là khó chịu.
"Đợi Sơn Từ về, ta sẽ hỏi nó." – Trịnh Sơn Thành đáp.
Hai người cùng ra ngoài, vừa bước đến hành lang đã thấy Ngu Lan Ý và Trịnh Thanh Âm.
Lâm ca nhi nhìn Trịnh Thanh Âm, cảm thấy khí sắc y nay tốt hơn rất nhiều so với khi còn ở nhà. Khi trước, dù ăn thịt hay ăn chay cũng chỉ ăn có lệ, chẳng thấy ngon miệng. Giờ đến Tân Phụng huyện, có lẽ nhờ đầu bếp nơi này nấu khéo, mà y ăn được nhiều hơn hẳn.
Tính tình cũng dần cởi mở, Lâm ca nhi trong lòng rất vui.
"Đại ca, đại tẩu." – Ngu Lan Ý cất tiếng chào.
Trịnh Sơn Thành gật đầu đáp lời. Giờ đây, trong lòng hắn đã coi Ngu Lan Ý như người trong nhà, không còn cái cảm giác xa cách như khi nghĩ y là ca nhi xuất thân hầu môn.
Gần Tết, khắp nơi đã bắt đầu giăng đèn kết hoa. Khi Trịnh Sơn Từ trở về, thấy trên phố đã có người bày bán câu đối xuân. Hắn dừng lại xem, thấy nét chữ viết rất khá. Người bán là một thư sinh trẻ tuổi.
Hắn hỏi: "Một bộ câu đối bao nhiêu?"
Thư sinh đáp: "Mười văn tiền một bộ."
Trịnh Sơn Từ chọn một bộ mang về, định dán ở cổng phủ cho thêm phần hỷ khí.
Hắn đang định quay về thì nghe thấy có tiếng người hô lớn: "Biên cương Ngu tướng quân trở về rồi! Bọn họ chuẩn bị hồi kinh!"
Dân chúng hai bên đường vội vàng tránh sang. Ngu tướng quân cưỡi ngựa đi phía trước, nhìn qua đã ngoài bốn mươi, phía sau là hai vị tiểu tướng cùng năm mươi thân binh theo hầu. Giữa đội ngũ còn có hai cỗ xe ngựa, đoán chừng là gia quyến đi cùng.
Nha dịch huyện nha đang phiên nghỉ, vẫn cử người ra duy trì trật tự, tránh để dân chúng bị ngựa giẫm trúng.
Ngu tướng quân dẫn người vào trạm dịch, không gây quá nhiều xáo trộn. Nhưng chuyện này vừa xảy ra, cả con phố lại xôn xao náo nhiệt.
Bình luận