Chương 48: Đêm xuân

Trịnh Sơn Từ cởi áo trong, tay lần đến sau lưng Ngu Lan Ý, chậm rãi lướt dọc theo làn da mịn màng. Ngu Lan Ý ngửa đầu, mái tóc dài tán loạn trên gối, ánh mắt khẽ run, thân thể căng cứng rồi dần thả lỏng.

"Hương cao... ở dưới gối." Y khẽ thốt, giọng nhẹ như làn khói.

Trịnh Sơn Từ vốn luôn trầm ổn, lúc này lại như mất kiểm soát, gần như có phần thô bạo mà vươn tay kéo hương cao lại, hơi thở dồn dập, cúi đầu hôn xuống không chút chần chừ.

...

Trịnh Sơn Từ không đi thi khoa cử, nhưng từ nhỏ đã là người theo đòi học vấn nghiêm cẩn. Chút nề nếp đọc sách, học hành dường như đã khắc sâu vào tận xương cốt. Hắn yêu việc học, say mê thư tịch. Suốt đời đã lật qua vô số trang sách, từng gặp bao hạng người, vậy mà không ai khiến hắn muốn cả đời lật xem như người kia.

Ánh mắt trầm sâu, khí tức mờ tối, Trịnh Sơn Từ dừng lại nụ hôn trên thân Ngu Lan Ý. Cảm giác ẩm nóng, mơ hồ quấn lấy hai người như làn sương không tan.

Lần này, tay hắn không hề vươn về bên đùi để sờ tới chuôi đao. Nhớ lại điều đó, khóe môi Trịnh Sơn Từ khẽ cong lên, lặng lẽ bật cười.

Sa vào rồi, không muốn thoát ra, cũng chẳng mong rút lại. Ngu Lan Ý, trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ ý thức đều tan rã.

...

Sáng hôm sau, Ngu Lan Ý nép vào lồng ngực Trịnh Sơn Từ. Hai người vẫn chưa rời giường khi bên ngoài trời vừa hửng sáng. Kim Vân bưng chậu nước, đứng trước cửa nhìn lên bầu trời rạng đông, nhẹ nhàng gõ cửa: "Đại nhân, thiếu gia... có cần tiểu nhân hầu hạ không ạ?"

Trịnh Sơn Từ lên tiếng đáp: "Vào đi. Đặt đồ đó xuống rồi lui ra ngoài."

Kim Vân cụp mắt đi vào, cẩn thận đặt chậu nước và khăn lên giá. Ánh mắt lướt qua rèm giường, thấy có một bàn tay vừa vươn ra liền lập tức bị bàn tay khác kéo trở lại.

Kim Vân vội vàng thu tầm mắt, mặt đỏ tía tai, nhanh chóng lui ra đóng cửa lại, không dám ở thêm một khắc.

Ngu gia vốn có quy củ, Kim Vân ngủ ở nhĩ phòng, luôn chờ lệnh từ Trịnh Sơn Từ và Ngu Lan Ý. Đêm qua, Trịnh Sơn Từ ba lần truyền gọi lấy nước. Thi thoảng trong phòng lại truyền ra tiếng gỗ cọt kẹt, cùng tiếng nước nhẹ vang, khiến người ngoài nhắm mắt mà cũng mơ hồ giật mình.

Kim Vân là ca nhi chưa từng xuất các, vừa rồi nghe thấy động tĩnh trong phòng, mặt cũng đỏ đến tận mang tai.

Lúc này hắn chợt nhớ ra một chuyện — rõ ràng đại nhân cùng thiếu gia đã thành thân đã lâu, vậy mà tính từ đó tới nay, đại nhân chỉ mới hai lần gọi nước vào ban đêm. Vậy mà tối qua lại ba lần truyền thủy, Kim Vân rốt cuộc cảm thấy có chỗ không ổn.

Muốn nói cảm tình lãnh đạm thì tuyệt không phải, người sáng suốt đều nhìn ra hai người ấy tình ý thâm sâu, sớm chiều quấn quýt. Mà nếu đã thân mật như thế, vì cớ gì trước đây lại chẳng có động tĩnh, chỉ đến tận tối qua mới truyền thủy liên tục như vậy?

Kim Vân thu lại tâm tư, thầm nghĩ hôm nào tìm cơ hội dò hỏi thiếu gia nhà mình một câu.

Dù sao thiếu gia tính tình đơn thuần, nhỡ đâu bị lừa cũng không biết đường mà phòng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...