Chương 52: Việc của quan huyện
Chung quanh, bá tánh vẫn không ngớt chỉ trỏ, bàn tán về chuyện của Vân ca nhi. Dù đã được cứu sống, nhưng hắn vẫn phải chịu ánh mắt dò xét và lời nói khó nghe của mọi người. Huống chi ca nhi hay cô nương biết bơi vốn rất hiếm, nên người cứu hắn lên hẳn là một nam nhân. Nam nhân kia sau khi kéo Vân ca nhi lên bờ còn cởi áo choàng khoác lên người hắn, rồi lặn xuống nước mất dạng, không ai kịp nhìn rõ dung mạo.
"Đúng là ca nhi nhà họ Vân. Sao lại nghĩ quẩn như thế? Không phải nghe nói sắp gả vào Trình gia làm thiếp thất hay sao?"
Vân gia là một phú thương trong huyện, Vân ca nhi vừa tròn mười tám, diện mạo thanh tú như ngọc, vân lão gia còn đang tìm tướng công cho hắn. Ai ngờ mấy hôm trước đến tửu lâu dùng cơm, lại bị Trình Nho - tình cờ ngang qua - bắt gặp. Lão họ Trình thấy Vân ca nhi dung mạo có vài phần giống người vợ đã mất, liền mượn cớ cầu thân, muốn nạp về làm thiếp.
Vân lão gia vốn chỉ là một thương nhân nhỏ, làm sao dám trái ý Trình gia? Dẫu Trình Nho lớn hơn Vân ca nhi đến mức đủ tuổi làm tổ phụ, họ cũng chỉ đành cắn răng đồng ý.
Chuyện hôn sự này khiến không ít người cảm khái. Phú quý ai lại không muốn? Nhưng cách biệt tuổi tác quá xa, hơn nữa từ khi Trình Nho lui về ở ẩn, hậu viện đã không ít người, đủ thấy ngoài vẻ bề ngoài đoan chính, Trình tuần phủ thực ra lại phóng túng, tham dục.
Mấy năm gần đây, Trình gia không ngừng mở rộng, thu gom ruộng đất, ôm tiền như lửa cháy lan đồng. Nhiều người dân rơi vào cảnh tan cửa nát nhà, chỉ còn cách làm tá điền cho Trình gia mà sống.
Thế nhưng Trình gia cũng khéo che mắt thiên hạ-nhiều lần quyên tiền cho huyện nha tu sửa huyện học, phát gạo phát tiền cho con em nhà nghèo, lại còn mở cháo từ thiện khi gặp lụt. Thoạt nhìn quả thực là người nhân nghĩa, danh vọng tại bản địa rất cao.
Ngu Lan Ý thấy nhiều người vây quanh Vân ca nhi, chỉ thấy thân thể tiểu ca nhi run rẩy không dừng, trên mặt không biết là nước sông hay nước mắt, hòa lẫn cùng nhau, khiến toàn bộ khuôn mặt trở nên thê thảm.
Hắn liền bước lên, đỡ lấy Vân ca nhi.
Trịnh Sơn Từ đi không mang tùy tùng, Ngu Lan Ý ra tay như vậy, quả là quá gây chú ý. Mắt bao người đang nhìn về phía Vân ca nhi, chẳng mấy chốc đã đổ dồn lên người Trịnh Sơn Từ. Nay bá tánh Tân Phụng huyện đều đã quen biết vị tân huyện lệnh này, nên vội vàng tránh sang hai bên, chủ động nhường ra một lối.
"Trước tiên đưa hắn đến y quán." Trịnh Sơn Từ trầm giọng.
Đoàn người nhanh chóng rời khỏi, Vân ca nhi trong lòng Ngu Lan Ý vẫn không ngừng run rẩy, tựa như bị dọa đến hồn bất phụ thể.
"Này Trịnh Sơn Từ, ngươi đi giục Tống đại phu, rồi sai người mang cho hắn một bộ xiêm y sạch sẽ." Ngu Lan Ý vừa trấn an Vân ca nhi vừa phân phó.
Trịnh Sơn Từ lập tức đến mời Tống đại phu. Tống đại phu vén rèm bước vào, mang theo hòm thuốc. Người hầu của Vân ca nhi cũng rời đi ngay sau đó-không chỉ để lấy xiêm y, mà còn để về báo tin cho vân lão gia. Việc lớn như vậy xảy ra, một tiểu tư sao dám tự quyết? Thiếu gia bị như thế, chẳng những tiền đồ khó giữ, mà cả danh tiết cũng bị tổn hại nặng nề. Nay lại được chính huyện lệnh và huyện lệnh phu lang ra tay cứu giúp, tương lai sẽ ra sao, ai dám đoán trước?
Bình luận