Chương 62: Lại đến Lam huyện
Vợ chồng son ở Tân Phụng huyện, ngày qua ngày sống càng thêm tốt đẹp. Trong khi đó, ở kinh thành, cuộc sống của Ngu Thời Ngôn lại hoàn toàn trái ngược.
Sau khi gả cho Diệp Vân Sơ, mỗi ngày Ngu Thời Ngôn đều phải ăn mặc chỉnh tề theo Diệp Vân Sơ đi triều, lại còn phải đến phủ Trấn Nam Vương thỉnh an vương phi. Vương phi vốn dĩ đã chẳng có hảo cảm gì với hắn, nay lại càng ra sức gây khó dễ. Người trong phủ đều là thân tín của vương phi, hắn có khổ cũng chẳng biết tỏ cùng ai.
Người trong phủ trước nay đều nhìn sắc mặt mà hành sự, thấy cả Vương gia lẫn vương phi đều không ưa hắn, tự nhiên cũng chẳng ai xem trọng. Lời nói sắc mặt ngày một trở nên khó chịu, đãi ngộ lạnh nhạt.
Ngu Thời Ngôn trong lòng nghẹn khuất, nhưng thân phận thấp kém, lại e ngại vương phi thế lớn, mỗi ngày vẫn phải gắng gượng đi thỉnh an, hầu hạ. Những lúc Diệp Vân Sơ không có ở nhà, vương phi dùng bữa trưa, liền cố ý gọi hắn đến bên cạnh, bắt hắn đứng phía sau dâng món, chia phần.
Chuyện chia phần dâng món rõ ràng là việc của hạ nhân nha hoàn, nay bắt hắn làm, chẳng khác nào chà đạp thể diện hắn.
Hôm ấy, vương phi mời người đến ngắm hoa, Ngu Thời Ngôn mới thở phào nhẹ nhõm, lén trở về phòng. Hắn dùng số bạc tự mình tích góp, mua một cửa hàng nhỏ chuyên buôn bán vải vóc. Mỗi tháng cũng có thể thu về đôi chút, không đến mức phải ngửa tay xin Diệp Vân Sơ. Việc mình bị vương phi ức hiếp, hắn không nói một lời với Diệp Vân Sơ, chỉ cắn răng chịu đựng.
"Sườn quân, ngài sưởi đầu gối trước đi." Người hầu dán khăn ấm lên đầu gối Ngu Thời Ngôn. Da thịt nơi ấy bầm tím, nhìn vào mà thấy rợn người.
"Cuộc sống này còn không bằng khi sườn quân ở hầu phủ. Khi ấy tuy cô đơn nhưng ít nhất phu lang không bắt sườn quân sáng sớm phải lập quy củ, cũng không cắt xén tiền tiêu hàng tháng. Nay gả vào vương phủ, lại để người ta khi dễ đến mức này."
Nói rồi, người hầu không nhịn được mà lau nước mắt. "Trước kia ta thấy Diệp thế tử đối đãi với sườn quân cũng không tệ, cứ ngỡ sườn quân gả cho hắn sẽ có chỗ nương tựa. Dẫu sao ở hầu phủ cũng không ai xem trọng sườn quân, giờ có một mái nhà riêng, tưởng chừng sẽ có chút hy vọng. Ai ngờ cái gọi là 'nhà' này, còn chẳng bằng ngày trước sườn quân tự mình sống."
Ngu Thời Ngôn cắn răng chịu cơn đau ở đầu gối, trong lòng hối hận muôn phần. Biết vậy, hắn đã không qua lại với Diệp Vân Sơ. Chỉ vì ham cái danh hào môn, nay lại phải chịu bao uất ức. Cái gì mà "quân tử ôn nhuận như ngọc", nghĩ đến những lời người kinh thành khen Diệp Vân Sơ, hắn liền bật cười lạnh.
Từ khi gả vào vương phủ, hắn đã gầy rộc đi trông thấy, chỉ còn đôi mắt là còn ánh lên tia sáng. Trong lòng hắn đầy căm hận. Diệp Vân Sơ rõ ràng là một kẻ vô tình, không thể nào không nhìn ra vương phi đang làm khó hắn. Vậy mà vẫn làm ngơ, đợi hắn tự nhận sai, rồi mới chịu hoà thuận trở lại.
Một người như thế thì có gì đáng để yêu?
Ngu Thời Ngôn trong lòng dâng đầy oán hận. Hắn chỉ muốn để cho Ngu Lan Ý mở to mắt mà xem rõ: kẻ mà hắn từng muốn gả cho, rốt cuộc là loại người gì. Chính hắn đã từng không để Ngu Lan Ý đi con đường ấy.
Bình luận