Chương 66: 66
Tính ngồi viết tiêu đề xong đã mới đăng mà sợ Bà @Hana_kyumin137 chờ lâu nên tui đăng luôn. cảm ơn bạn nhiều nha, nhìn thấy những cmt bạn tui có động lực làm hẳn. ♥️
Hắn lần này đến chỉ mang theo Chu điển sử và Vượng Phúc. Hai người ở chung một nhà nông dân trong thôn, là nhà của một người thợ săn. Thợ săn đó mấy ngày nay lên núi, không có ở nhà, liền sảng khoái bảo cứ ở tạm.
Mạnh lí chính nghe Trịnh Sơn Từ nói vậy thì đáp: "Trịnh đại nhân nói vậy quá khách khí, mời vào trong."
Mạnh thẩm dẫn các con dâu lo chuẩn bị bữa tối trong nhà. Mạnh lí chính thì bày một mâm hạt dưa với quả khô, lại pha loại trà ngon nhất trong nhà dâng lên Trịnh Sơn Từ. Dù sao cũng là lí chính, nhà họ vẫn khá giả hơn dân thường một chút.
Mạnh lí chính: "Trịnh đại nhân nếm thử xem, đây là lá trà mới hái đầu năm, không phải loại quý giá gì, chỉ được cái tươi."
Trịnh Sơn Từ uống một ngụm, gật đầu: "Rất thơm."
Mạnh lí chính nghe vậy thì tươi cười rạng rỡ. Trịnh Sơn Từ liền hỏi vài chuyện trong thôn, ban đầu Mạnh lí chính còn hơi căng thẳng, nhưng trò chuyện một lúc thì cũng thoải mái hơn. Tuy vậy, muốn thật sự lơi lỏng thì vẫn không dễ. Trong mắt dân quê, huyện lệnh là quan lớn, nắm quyền sinh sát, ở huyện nha là đại lão gia.
Dù Trịnh Sơn Từ tuổi còn trẻ, thái độ lại hòa nhã, họ cũng không dám xem thường, càng không dám quá thân cận. Hai đứa cháu nhỏ nhà Mạnh gia còn lén nhìn Trịnh Sơn Từ từ xa, vừa bị hắn nhìn sang thì đã chạy tọt vào nhà.
Trịnh Sơn Từ bật cười, rồi đưa cho lí chính năm lượng bạc: "Số này xem như phí dừng chân của ta, đừng tìm cớ từ chối, bằng không ta lại thấy ngại mà không dám ở."
Mạnh lí chính nghe vậy thì nhận bạc, cách Trịnh Sơn Từ cư xử vừa đúng mực, không thừa không thiếu.
Mạnh Đại Lang mang rượu thịt từ trấn về, dọn một bàn đầy món ăn quê mùa. Cả nhà Mạnh gia cùng nâng chén mời rượu Trịnh Sơn Từ. Sau khi uống xong, dù đã ngà ngà say, mọi người vẫn còn đôi phần e dè.
Trịnh Sơn Từ ăn uống xong liền trở về phòng, để người nhà Mạnh gia bớt gò bó.
Mạnh Đại Lang thở phào nhẹ nhõm: "Trịnh đại nhân khí độ đúng là bất phàm."
Mạnh Nhị Lang gắp miếng thịt, nhỏ giọng: "Dù gì cũng là huyện lệnh, tuổi còn trẻ hơn ta." Trịnh Sơn Từ ngồi ăn cùng, hắn không dám gắp món gì chính giữa, chỉ dám với lấy món ở rìa, các món ngon đều dọn về phía Trịnh Sơn Từ. Giờ người đi rồi, hắn mới dám gắp thoải mái.
Trong phòng có thắp nến, nhưng vẫn hơi tối. Trịnh Sơn Từ mở cửa sổ, gió mát thổi vào. Hắn nằm nghiêng trên tay, ánh trăng nghiêng chiếu xuống giường.
Có lẽ ban ngày hơi mệt, vừa chạm vào chăn đệm là Trịnh Sơn Từ ngủ thiếp đi.
Vài ngày qua, hắn đều đi cùng lão nông ra đồng, hoặc vào núi hái quả dại. Ban đầu định để dành ít quả cho Ngu Lan Ý nếm thử, nhưng đường xa, quả nhanh bị héo, không ăn được. Nếu giờ cố gắng gửi về, cũng thấy phiền.
Bình luận