Chương 91: 91

Ngu Lan Ý đợi Trịnh Sơn Từ đi đến mới đưa quẻ cho hòa thượng giải đoán.

Hòa thượng nhìn xăm, nói Ngu Lan Ý là mệnh phú quý. Những lời sau đó Trịnh Sơn Từ cũng không để tâm nghe kỹ, đều là mấy câu khách khí ấy thôi-chỉ có câu đầu tiên là thật sự khiến y bận lòng.

Ngu Lan Ý là phú quý mệnh-lúc xuống núi, Trịnh Sơn Từ vẫn nhớ mãi câu đó.

Leo núi khó, xuống núi thì nhẹ nhàng hơn nhiều. Hai người còn ở chùa ăn thêm một bữa cơm chay. Ngu Lan Ý còn nhảy qua vài bậc thang, Trịnh Sơn Từ nhìn mà hãi hùng: "Đừng nhảy như vậy, dễ xảy ra chuyện."

Ngu Lan Ý bĩu môi, nhưng cũng ngoan ngoãn đáp khẽ một tiếng.

"Dắt ta." Ngu Lan Ý vươn tay chờ Trịnh Sơn Từ nắm lấy.
Trịnh Sơn Từ bật cười, vươn tay đỡ lấy tay hắn.

"Sau này trở lại kinh thành, nghỉ tắm gội ngươi cũng phải chơi với ta." Ngu Lan Ý nói đầy lý lẽ.

"Hảo, đó là chuyện nên làm."

Ngu Lan Ý vừa lòng. Hắn thầm tính, sau khi trở về kinh thành, nhà mẹ đẻ hắn ở đó, Trịnh Sơn Từ còn có thể không nghe theo hắn sao?

Hai người chầm chậm xuống núi, Trịnh Sơn Từ cùng Ngu Lan Ý trải qua một chuyến leo núi, tâm trạng cũng thư thái hơn nhiều. Trên đường chỉ có hai người, mỗi lần nhìn nhau là lại đỏ mặt.

Đã thành thân lâu như vậy rồi, còn thẹn thùng thế này, đúng là không nên.

Xuống núi, ngồi vào xe ngựa, Trịnh Sơn Từ khẽ hôn lên trán Ngu Lan Ý.

Sau ngày nghỉ tắm gội kết thúc, Trịnh Sơn Từ lại tiếp tục công vụ ở huyện nha. Dạo này không nhiều việc gấp, lúc rảnh rỗi y còn tranh thủ rèn luyện thân thể một chút.

Tân Phụng huyện đã tiêu diệt được châu chấu, thời tiết dần lạnh, trong nhà còn có lương thực, dân chúng trồng thêm rau củ chờ thu hoạch mùa đông. Xưởng dệt và xưởng nước hoa vẫn tiếp tục vận hành, dân Tân Phụng huyện ai được vào xưởng làm công nhân đều thấy vinh hạnh.

Tiệm gạo Từ gia vẫn mở, mấy ngày nay tiểu nhị đều hỏi khách hàng về hộ tịch. Có người đến mua nhưng vẻ mặt sợ hãi, mắt láo liên, không chịu khai. Tiểu nhị hỏi lại một lần nữa. Người nọ vẫn không nói gì.

Người xếp hàng phía sau tỏ vẻ khó chịu, nói chuyện hộ tịch mà cũng không khai, không phải làm lỡ thời gian người khác sao?

Người đàn ông ấy mặt mũi tiều tụy, da tái nhợt, gò má gồ lên, sắc mặt xanh xao vàng vọt, ấp úng nói: "Ta là người Lam huyện, nhà ở phố Đông, số mười lăm."

Cả hàng người sửng sốt-sao người Lam huyện lại chạy đến Tân Phụng huyện mua gạo?

Tiểu nhị nghe xong liền khó xử, gọi người khác: "Ngươi đi hỏi chưởng quầy, vị công tử này đứng qua một bên, để người phía sau mua trước."

Nam nhân kia hít sâu một hơi, ôm túi vải đứng sang một bên, mặt đỏ bừng. Những người xếp hàng phía sau, ai nấy đều gầy yếu, thần sắc uể oải như bị rút cạn tinh lực, ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng.

Chưởng quầy Từ gia bước ra, cũng không biết phải xử lý thế nào. Nếu mở cửa cho một người Lam huyện mua, chỉ e cả huyện kéo đến. Hắn nghe nói dân Lam huyện sống rất khổ, giá gạo đã lên tới hai trăm năm mươi văn một cân, khiến nhiều người không còn cách nào mua được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...