Chương 93: 93
Tân Phụng huyện dân chúng mỗi ngày đều ăn sáng sớm, tìm một cái bồn chuyên để xông ngải. Nhà nào có sân thì trong sân cho gà vịt ăn, ca nhi và nữ tử ở nhà thêu khăn, may túi tiền, người một nhà ngồi lại trò chuyện thong thả. Buổi trưa ăn xong thì nghỉ một lát, đến giờ cắt cỏ liền có người đến gọi, trong nhà sẽ cử một người ra ngoài nhặt củi, hái rau, cứ thế lặng lẽ sống qua ngày.
Vài hôm sau, có người từng nhà gõ cửa, mang tới túi thơm và khẩu trang, dạy họ cách đeo, dặn xong lại sang nhà kế bên.
Trong thôn đã lâu không tụ họp, ai nấy ở nhà đều nơm nớp lo sợ.
Chu điển sử tổ chức nha dịch, người thì xông ngải, người thì lo xử lý thi thể súc vật. Ai cũng có việc, chẳng ai nhàn rỗi.
Trên đường ngoài những người mặc quan phục, chỉ còn lác đác vài người ra chợ mua đồ ăn. Dân chúng đi lại thưa thớt, ai cũng đeo khẩu trang, mỗi người đều giữ khoảng cách ba trượng.
Khi tính mạng bị đe dọa, dân chúng đều tự hiểu, không ai dám gây chuyện.
Nha dịch sau khi xử lý thi thể thì trở về huyện nha, thiện đường mỗi lần đều cho họ vào ăn từng lượt, không ai được nói chuyện khi dùng cơm.
Trịnh Sơn Từ cũng ăn ở chỗ làm việc, ăn xong liền tranh thủ nghỉ trưa. Ngủ dậy lại tiếp tục xử lý công vụ. Thấy trên công văn viết bốn chữ "mọi việc ổn định", mặt mày y cũng dịu đi.
Về đến nhà, thấy Trịnh Thanh Âm đang ngồi cùng Ngu Lan Ý, Trịnh Thanh Âm liền chào: "Nhị ca!"
"Mấy hôm nay nhờ có đệ giúp sức." Trịnh Sơn Từ vỗ nhẹ lên vai Trịnh Thanh Âm.
"Nhị ca nói gì vậy, đây là việc ta nên làm." Trịnh Thanh Âm cười, "Nếu huynh đã về rồi, ta xin phép về phòng trước."
Ngu Lan Ý dạo gần đây luôn quanh quẩn trong nhà, cây lựu đã kết quả, hắn hái hết đem ép thành nước uống. Bên ngoài thế nào hắn chỉ biết được qua lời Trịnh Thanh Âm và Trịnh Sơn Từ. Trịnh Thanh Âm nói, trước mắt vẫn chưa có gì xảy ra.
Ngày tháng cứ như thế, ngột ngạt vô cùng, Ngu Lan Ý xem thoại bản đến thuộc lòng, may mà mỗi khi thấy Trịnh Sơn Từ trở về, mặt mày tuy mệt vẫn tươi, tâm tình hắn cũng theo đó mà dịu xuống.
"Huyện nha thế nào rồi?" Ngu Lan Ý hỏi.
Trịnh Sơn Từ thay quan bào xong thì kể tình hình cho hắn nghe. Có những chuyện trọng yếu thì giữ lại không nói, nhưng đại khái thì Ngu Lan Ý cũng đã hiểu.
"Cũng ổn, ta ở nhà bao nhiêu ngày như vậy, đến giờ vẫn chưa ai nhiễm bệnh." Ngu Lan Ý mắt sáng rỡ, "Trịnh Sơn Từ, ngươi vất vả rồi."
Hắn nói rồi ấn Trịnh Sơn Từ ngồi xuống, tay tạo dáng như cái búa, nhẹ nhàng đấm lưng cho y.
"Không cần, ngồi xuống đi." Trịnh Sơn Từ mỉm cười, nắm tay kéo hắn xuống.
"Không chỉ là công của ta, mọi người đều góp sức." Trịnh Sơn Từ không kể công.
Ngu Lan Ý chính là thích điểm ấy ở Trịnh Sơn Từ. Hắn nghiêng đầu hôn lên môi y.
Buổi tối mỗi người ăn cơm riêng, không tụ tập như trước. Trịnh Sơn Từ về nhà tâm thế cũng nhẹ hơn, tối nằm trên giường liền bắt đầu nắn tay Ngu Lan Ý chơi.
Bình luận