Chương 23: Em mặc quần áo vào đi.

Triều Ngạn Ninh không rõ mình bắt đầu nghiện cảm giác nghẹt thở đó từ khi nào. Có lẽ là từ lúc còn ở sàn đấu ngầm, khi Lại Kiện trừng phạt cậu vì bỏ trốn. Gã cứ nhấn đầu cậu xuống nước trong hồ bơi, dìm tới mức trong đầu cậu trống rỗng hoàn toàn.

Trống rỗng đến tận cùng, cậu sẽ thấy được Thê Nam. Thê Nam luôn mỉm cười nhìn cậu, xoa đầu cậu, gọi từng tiếng "Tiểu Ninh, Tiểu Ninh".

Thê Nam còn vươn tay về phía cậu, bảo cậu về nhà. Thê Nam nói sẽ chờ cậu ở nhà.

Chỉ cần thấy Thê Nam, cậu lại muốn sống tiếp.

Sau khi được chú Ba đón về nhà, Triều Ngạn Ninh từng lén thử mấy lần trong hồ bơi. Có một lần bị chú Ba phát hiện, ông đã tháo dỡ sạch hồ bơi cùng bồn tắm trong nhà. Hồ bơi được lấp thành một vườn hoa nhỏ, còn tất cả bồn tắm trong phòng tắm trong nhà đều bị đập sạch, không chừa lại dù chỉ một mảnh sứ vỡ.

Tối nay, Triều Ngạn Ninh không định dùng gối để úp mặt. Mỗi lần trước khi ngủ, cậu lại lấy chiếc cà vạt của Thê Nam ra nghich. Có lúc cậu quấn vòng quanh ngón tay hoặc cổ tay chơi, có lúc lại đeo lên cổ mình, siết chặt rồi lại nới ra, cứ thế lặp đi lặp lại, chưa bao giờ thấy chán.

Trước khi ngủ, Triều Ngạn Ninh chỉ cắn chiếc cà vạt và phủ áo khoác của Thê Nam lên mặt.

Nhưng cậu cảm thấy vẫn chưa đủ, vẫn không nhìn thấy Thê Nam. Cuối cùng hai tay từ từ lần đến chiếc gối, đè lên áo khoác, dùng sức đè chặt vào mặt mình.

Lần này cậu thật sự thấy được Thê Nam đứng ngay bên giường cậu, không phải ảo giác mà là Thê Nam bằng xương bằng thịt.

Thê Nam trong ảo giác sẽ mỉm cười với cậu, còn Thê Nam trước mắt lại không cười, đôi mắt đỏ hoe.

Lưỡi đau tê dại, Triều Ngạn Ninh vẫn không nói gì. Cậu biết vừa rồi mình đã dọa Thê Nam, nên cứ nắm lấy tay anh không chịu buông, mãi một lúc lâu sau mới khẽ nói: "Em không sao đâu, anh Nam đừng lo mà."

Cả người Triều Ngạn Ninh vã mồ hôi, lòng bàn tay cũng ướt sũng. Bàn tay Thê Nam bị cậu siết chặt dính đầy hơi ẩm.

Gối và ga giường đều ướt đẫm, mà điều hòa trong phòng lại đang bật lạnh. Thê Nam bảo cậu dậy đi tắm lại nước nóng, rồi thay cả ga gối chăn nệm cho sạch sẽ.

Triều Ngạn Ninh bây giờ giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn. Chỉ cần Thê Nam không rời đi, bảo cậu làm gì cậu đều làm theo.

Triều Ngạn Ninh lại đi tắm lần nữa, lúc đi ra thì thấy Thê Nam đang giúp cậu thay ga giường. Cậu vừa lau tóc vừa chạy tới cuối giường, giúp anh kéo góc chăn, hai người luống cuống tay chân cùng nhau trải giường.

Triều Ngạn Ninh không cho Thê Nam rời đi. Thê Nam đành phải ngồi ở mép giường, về sau buồn ngủ quá cũng tựa người nằm xuống giường luôn.

Nửa đêm, Thê Nam mơ thấy chuyện hồi nhỏ của Triều Ngạn Ninh. Hồi Triều Ngạn Ninh học lớp 6 tiểu học, có lần chẳng hiểu sao lại đổ bệnh.

Triều Ngạn Ninh hay gặp ác mộng, sốt cao mấy ngày liền. Lúc cậu tỉnh thì không nhận ra ai cứ quấy loạn suốt, đặc biệt là buổi tối ai dỗ cũng không được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...