Chương 38: Phòng thủ cũng cần vững vàng

"Đặc quyền gì mà đặc quyền?" Thê Nam cầm lấy gối ôm trên sofa ném về phía Triều Ngạn Ninh.

Cậu lập tức chụp lấy, kẹp xuống dưới chân làm đệm, rồi đổi tư thế ngồi trên giường, đôi mắt vẫn chăm chú dõi theo anh.

Trong lòng Thê Nam nghĩ Triều Ngạn Ninh đúng là một kẻ vô lại.

Tất cả mánh khóe khôn khéo từ nhỏ đến lớn, giờ Triều Ngạn Ninh đều đem ra dùng với anh.

Thê Nam không còn xem cậu là em trai nữa, nhưng tình cảm vẫn cần từng bước một. Anh không muốn mọi thứ trôi qua một cách mơ hồ, vội vã.

Thê Nam bước đến mép giường, đưa tay chỉnh lại cổ áo bị lệch của Triều Ngạn Ninh, hỏi: "Em xong việc rồi à?"

Lời nhắc ấy khiến Triều Ngạn Ninh sực nhớ còn một cuộc điện thoại quan trọng, nét mặt nghiêm lại, rồi chậm rãi trèo xuống giường.

Triều Ngạn Ninh đi tắm trước rồi mới vào thư phòng, nếu không thì cứ thấy bức bối khó chịu.

Thê Nam ngủ được hơn một tiếng, chưa tới mười giờ đã tỉnh hẳn. Không còn buồn ngủ nên anh xuống sân đi dạo.

Chú Ba và chú Cảnh cũng chưa ngủ, ba người cùng ngồi trong sân chuyện trò rôm rả.

Khi Triều Ngạn Ninh quay về đã rất nhiệt tình nói với chú Ba và chú Cảnh, khi nào có thời gian sẽ đưa họ đến gặp ba mẹ và ông bà ngoại của Thê Nam.

Chú Ba thì nghĩ xa hơn, xem đó như buổi gặp mặt chính thức của hai bên gia đình nên rất coi trọng, thậm chí còn nói tốt nhất là định luôn ngày cho hai đứa.

Nghe tới chuyện định ngày, Thê Nam hiểu ngay chú Ba đang nóng vội,  anh giải thích: "Ba mẹ cháu nhìn Tiểu Ninh lớn lên, cũng biết em ấy sống bên chú Ba từ nhỏ ở Cảng Thành, nên rất muốn gặp hai người. Mình cứ hẹn nhau ăn bữa cơm trước, coi như gặp mặt."

Chú Cảnh gật đầu, đỡ lời: "Chuyện định ngày để sau, cứ để hai đứa tự quyết."

Chú Ba vẫn cười vui vẻ: "Sớm muộn gì cũng vậy thôi."

Thấy chú Ba vui ra mặt, Thê Nam cũng không nói thêm, chỉ nghĩ để tới lúc đó rồi tính sau này anh và Triều Ngạn Ninh cứ chậm rãi tiến từng bước.

Gọi điện xong, Triều Ngạn Ninh cũng xuống sân, ngồi sát bên Thê Nam. Cả người mềm nhũn như không xương, lười biếng nghiêng vào anh.

Có người lớn ở đây, Thê Nam khẽ dùng vai đẩy cậu ra hai lần. Cậu bị đẩy ra rồi lại lập tức áp sát, ánh mắt đầy vẻ ấm ức, như muốn nói: làm cũng không cho làm, dựa cũng không cho dựa một chút.

Chú Ba hắng giọng hỏi cậu về tiệc tất niên của công ty. Dù chú Ba và chú Cảnh đã không trực tiếp quản lý nữa nhưng tiệc tất niên họ vẫn phải có mặt, lại còn mời vài người bạn cùng thế hệ nên không thể để mình cậu lo hết.

Trước khi anh đến, Triều Ngạn Ninh đã cho người chuẩn bị sẵn lễ phục cho cả hai, hơn nữa còn là cùng kiểu, cùng màu theo phong cách tình nhân.

Thê Nam không thấy bất ngờ, vui vẻ mặc vào. Chỉ là lần này không giống trước, lần này hai người cùng xuất hiện, coi như chính thức công khai trước mọi người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...