Chương 55: Về sau không cần lén lút nhìn nữa.
Thê Nam lại xem kỹ từng tấm ảnh trong album thêm một lần nữa. Tất cả các góc chụp đều là chụp lén từ xa, có ảnh chính diện, ảnh nghiêng. Có cảnh sau khi tụ tập với bạn bè anh vẫy tay chào tạm biệt lúc nửa đêm. Cũng có cảnh mùa đông anh cúi đầu đi trong gió bắc lạnh buốt, trên đầu còn rơi mấy bông tuyết xám trắng. Trong ngày mưa ẩm ướt hơi nước mịt mờ, anh đứng dựa vào xe hút thuốc, ánh mắt không biết nhìn về đâu.
Thậm chí còn có mấy tấm là 'góc nhìn thứ ba' trong những lần anh đi chụp ảnh khắp thế giới, đều do Triều Ngạn Ninh chụp, toàn bộ đều là góc nhìn thứ ba về anh.
Còn có vài tấm ảnh, Thê Nam nhìn chằm chằm rất lâu mà vẫn không nhớ mình lúc đó đang làm gì, chỉ có thể dựa vào quần áo trên người và khung cảnh trong ảnh để đoán ra mùa và thời tiết khi ấy.
Trong lòng anh nghĩ, Triều Ngạn Ninh nhất định nhớ rõ từng tấm ảnh.
Trước đây anh đã đoán được, Triều Ngạn Ninh nhiều năm qua vẫn luôn lặng lẽ dõi theo mình, nhưng anh không biết cậu ấy lại thường xuyên chụp lén mình.
Với tư cách một nhiếp ảnh gia, ống kính trong tay Thê Nam luôn nhạy bén với thế giới bên ngoài. Nhưng khi chính anh trở thành nhân vật trong ống kính, anh lại hoàn toàn không hề nhận ra.
Vậy thì chỉ có một khả năng, đó là Triều Ngạn Ninh không muốn để anh phát hiện. Bao năm qua, Triều Ngạn Ninh vẫn luôn giấu mình rất kỹ, giấu đến mức cậu có thể nhìn thấy anh, nhưng anh lại chẳng thể nhìn thấy cậu.
Thê Nam lại mở tủ, lấy ra mấy cuốn album còn lại. Không ngoài dự đoán, bên trong cũng toàn là anh.
Có rất nhiều tấm chắc là do Triều Ngạn Ninh vội vàng bấm máy, đều bị nhòe. Nếu những tấm nhòe đến mức không nhận ra mặt mũi này là do Thê Nam chụp, anh nhất định sẽ xóa ngay lập tức. Nhưng Triều Ngạn Ninh lại giữ tất cả những tấm ảnh mờ ấy rất cẩn thận.
Thê Nam ngây người nhìn những bóng mờ chồng chéo của chính mình trong ảnh, đến khi điện thoại trong túi rung lên mấy lần mới phản ứng.
Là cuộc gọi của Triều Ngạn Ninh. Thê Nam điều chỉnh lại hơi thở rồi mới ấn nút nghe, áp chặt điện thoại vào tai.
"Anh, anh ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi, em xong việc chưa?" Thê Nam chăm chú lắng nghe giọng nói và hơi thở từ đầu dây bên kia, không muốn bỏ lỡ dù chỉ một chút.
Giọng Triều Ngạn Ninh ngập tràn ý cười: "Vừa xong việc luôn, em đang chuẩn bị ăn đây."
Thê Nam đưa điện thoại ra trước nhìn giờ, đã gần một giờ, rồi lại nhanh chóng áp sát vào tai hỏi: "Muộn thế này rồi mới ăn à?"
"Vừa rồi có việc nên bị trễ," Triều Ngạn Ninh nói xong lại hỏi, "Anh, tối nay anh muốn ăn gì, có muốn đi nhà hàng nào không?"
Ngón tay Thê Nam gõ nhẹ vào điện thoại: "Tối nay mình ăn với chú Ba và chú Cảnh nhé. Để tối anh nấu cho em."
"Được," Triều Ngạn Ninh vui vẻ, "chiều em xong việc sẽ về. Anh đang làm gì đó?"
Thê Nam nói: "Anh ... đang xem ảnh."
Triều Ngạn Ninh tưởng anh đang sắp xếp những bức ảnh mình từng chụp, cũng không hỏi thêm. Dù sao ảnh Thê Nam chụp thì cậu đều đã xem hết rồi.
Bình luận