Chương 4: [4]Vĩnh viễn

Không ngờ được là chỉ sau vài năm chính mình sẽ trở lại thành phố này, nếu không phải do bạn bè mở một tiệm sửa xe tại nhà ở đây, kêu hắn về để làm hộ, thì Chu Vũ nghĩ là bản thân cũng không thể nào trở lại nơi này. Mà việc đồng ý về lại có thể là do công việc, cũng có thể là do nhớ đến con sâu nhỏ luôn bám dính sau lưng hắn vào năm đó, làm Chu Vũ có chút nhớ nhung quá khứ, cho nên đã sảng khoái đồng ý với bạn mình, về lại làm việc tại thành phố này.

Ông ba của hắn do không làm việc và nghỉ ngơi đúng giờ giấc trong nhiều năm, cộng thêm tâm trạng luôn căng thẳng, nên vào năm trước đã đột ngột bị nhồi máu cơ tim mà qua đời, kéo theo một gia đình vốn không có tiền của gì, càng thêm nghèo khó. Từ sau khi Chu Vũ dọn nhà đi theo ông ba, cuối cùng cũng không đi học nữa, mà bắt đầu làm chân sai vặt ở xưởng sửa xe xưởng gần đó, miễn cưỡng cũng có thể kiếm được một ít tiền. Sau đó ông ba lại qua đời, cũng chỉ là từ hai miệng ăn biến thành một miệng ăn, đối mặt với căn nhà yên ắng không người, Chu Vũ tiếp tục lăn lộn trong cuộc sống không tim không phổi.

Xách thep đống đồ vật và hành lý, ném vào trong phòng thuê mới của mình, Chu Vũ gãi gãi đầu có chút mệt mỏi, muốn đốt một điếu để hút, sờ sờ túi quần của mình, mới phát hiện ra là thuốc đã hút hết rồi, bực bội mà mắng lên một tiếng. Chu Vũ đứng lên định đi ra ngoài mua thuốc, dưới lầu ở xung quanh, giống như là có một cửa hàng tiện lợi 24 giờ, cứ đi đến đó mua thuốc là được.

Đi xuống thang lầu, từ trong đi ra tới đường, Chu Vũ liền nhìn thấy trên hai bên lề của đường lớn, đốt rất nhiều nhang khói, cắm xuống khe hở mặt đường. Có chỗ còn đặt một cái chậu, cháy lên ngọn lửa không ngừng bập bùng, tro giấy lượn lờ bay về trong không khí; trước cái chậu đó, có một vài người phụ nữ và người già, mỗi người đều chắp tay trước ngực, nhắm hai mắt đối mặt với cái chậu miệng lẩm nhẩm gì đó; thỉnh thoảng còn sẽ bóc lấy một đống tiền giấy vàng nâu, ném vào trong chậu lửa; ánh lửa hắt lên khuôn mặt của đám người đang quỳ trên mặt đất đều hiện lên biểu tình quỷ dị kỳ quái.

Đây là gì đây?

Đầu tiên thì Chu Vũ sửng sốt, tiếp theo mới từ từ nhớ ra. Hôm nay, hình như là lễ Vu Lan? Thật là chán quá đi mà, buổi tối vừa đi ra ngoài lập tức gặp phải một màn này, nhìn bốn phía đều đang đốt tiền giấy, Chu Vũ chân bước nhanh hơn, tránh đi đám người đông đúc trên lề đường đang đốt đủ thứ loại tiền giấy lẫn nhang khói, đi về phía cửa hàng tiện lợi.

-Chu Vũ?

-Chu Vũ?

-Chu Vũ!

-A?

Loáng thoáng hình như là nghe thấy có người ở kêu tên mình, Chu Vũ ngẩng đầu nhòm ngó khắp nơi ở xung quanh, thấy một bóng người cao gầy, đang đuổi theo phía sau hắn lại đây.

-Tống Phàm Hiên?

Thấy rõ người đang đi tới gần, thế mà lại là Tống Phàm Hiên đã lâu không gặp, Chu Vũ không ngờ được trên đời còn có chuyện trùng hợp đến vậy, mới đến đây vào ngày đầu tiên, đã lập tức gặp được cậu ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...