Chương 6: [6] Vĩnh viễn

Cả phòng đều được đèn huỳnh quang chiếu sáng lên, tràn đầy cả một mặt tường, đều dán đầy ảnh chụp của hắn.

Đều là hình chụp thời còn đi học: có tấm ở trong lớp, có tấm ở trên sân thể dục, có tấm đang đi trên đường về nhà, có tấm ở tiệm net, thậm chí còn có tấm ở trong nhà. Mà trong hàng loạt ảnh chụp này đều có cùng một nhân vật chính, đều là hắn......

Xem bản thân mình ở trong hình, tầm mắt hoàn toàn không có nhìn thẳng vào ống kính, chụp lại đủ kiểu biểu tình khi vui khi giận, tất cả đã chứng minh đây đều là ảnh chụp lén......

Chu Vũ ngửa đầu nhìn về lên trần nhà, ngay cả trên trần nhà cũng dán đầy hình, có một tấm hình được phóng to thành poster, còn kèm theo các tấm hình chụp lén có đủ loại kích cỡ lớn nhỏ, dán đầy mỗi góc nghách trong phòng.

Cất bước vào trong phòng, ở trên bàn, có xếp một loạt các hộp ngay ngắn chỉnh tề. Có hộp chứa đủ loại phiếu giấy như là vé xem phim hoặc hoá đơn, có hộp lại cất mấy tờ giấy ăn, có hộp để mấy đôi đũa ăn liền và ống hút, còn có một ít số vật vặt vãnh be bé linh tinh. Nhìn lướt qua một loạt mấy thứ này đều thấy quen mắt, từ trong một cái hộp phân loại, Chu Vũ cầm lên một cây bút lông, bỗng chốc kí ức ùa về, mấy thứ này, đều là đồ mình đã từng dùng qua đây mà, không biết là đã mất tự lúc nào, không ngờ được, toàn bộ đều ở chỗ này......

Chẳng lẽ, mấy đôi đũa dùng một lần và giấy ăn này kia, đều là thứ mà mình đã dùng qua rồi vứt?

Chu Vũ vừa nghĩ đến đây, tự dưng trong lòng kinh hoảng, cụp đôi mắt xuống liếc mắt nhìn kĩ lại, phát hiện ra vài món quần áo không biết đã biến mất từ hồi nào, đều được tìm thấy được trong căn phòng này.

Đây...... Là chuyện gì thế này?

Cúi người ngồi xổm xuống, Chu Vũ xem xét chiếc khăn lông quen thuộc ở trên tay mình, vừa nghĩ về Tống Phàm Hiên luôn luôn trầm tính ít khi nào nói chuyện, lại lén lút im hơi lặng tiếng thu thập mọi thứ mình đã sử dụng qua, cái loai sở thích này, thật là quá cổ quái......

Chu Vũ không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa cả, dù hiện giờ đã là nửa đêm. Hắn cũng nhất định phải đi về, không có chìa khóa thì cùng lắm đi khách sạn mướn phòng, dù sao trên người cũng vẫn còn tiền.

Thả khăn lông lại chỗ cũ, Chu Vũ quyết định nhân lúc Tống Phàm Hiên còn chưa trở lại, nhanh chân rời khỏi, ngay khi vừa mới đứng dậy, lại nghe thấy tiếng bước chân.

Cậu...... cậu ta quay lại rồi sao?

Chu Vũ kinh hoảng mà cứng đờ người lại.

-Ai, tôi đã dặn rồi mà, em không nên đi vào đó đâu, mà em lại không chịu nghe lời gì cả.

Giọng nói truyền từ sau lưng Chu Vũ đến, từ xa xa đến càng lúc càng gần sát bên hắn, thẳng đến cuối tiếng cuối cuồng rơi xuống,dừng ở bên tai Chu Vũ.

Chu Vũ cúi đầu, nhìn theo cánh tay tái nhợt xanh xao, vòng qua hai sườn eo ôm lấy hắn, ngay tức thì kèm theo có vật nặng đè ép lên sau lưng hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...