Chương 7: [7] Vĩnh viễn
-Tống Phàm Hiên......
-Tống Phàm Hiên...... Tôi nói......
-Tống Phàm Hiên! Tôi mẹ nó kêu cậu dừng tay trước đã! Nghe tôi nói này!!
Thử bình tĩnh một chút mà thương lượng với Tống Phàm Hiên, lại không ngờ được là Tống Phàm Hiên chỉ lo cúi đầu, lọ mọ mở hàng nút áo sơmi ra, cũng làm hai vạt áo nửa phần áo sơmi mặc ở thân trên đã mở toang ra, lộ ra khuôn ngực loã lồ kéo theo vạt áo dưới cũng xộc xệch theo. Rốt cuộc cũng làm Chu Vũ không thể nín nhịn nổi nữa, giọng điệu đang cố ý kiềm giữ phải nhỏ nhẹ, không chịu được mà la to nạt nộ Tống Phàm Hiên.
-Sao vậy?
Đối diện là Chu Vũ đang bị trói trên ghế ở trước mắt mình, làm cho Tống Phàm Hiên cảm thấy rất là vừa lòng, lột ra lớp áo sơmi vướng bận đã lộ ra toàn bộ khuôn ngực vạm vỡ, cùng với vóc dáng nửa thân trên. Trên nửa thân trên này, loã lồ từng đường cơ bắp rắn chắc, vân da rõ ràng, da dẻ màu đồng cổ. Nhìn qua cực kỳ xinh đẹp, dáng người đã trải qua rèn luyên nên rất là săn chắc nha.
Tống Phàm Hiên dùng bàn tay tái nhợt của mình vỗ về mơn trớn ngực của Chu Vũ. Cùng lúc đó, Chu Vũ có thể cảm nhận rõ xúc cảm lạnh như băng lại sờ mó lung tung trên thân trên của mình, lại không tự giác mà giật run lên một cái.
-Thật ra, lúc trước tôi rời đi là có nguyên nhân nữa.
Cố sức làm lơ đi bàn tay lạnh lẽo vuốt ve lung tung trên khắp người mình, Chu Vũ nhìn Tống Phàm Hiên, bắt đầu nhỏ nhẹ gợi chuyện.
-Hửm?
Tống Phàm Hiên nghe Chu Vũ nói, nhưng rất rõ là cậu không hề chuyên tâm chút nào. Đáy mắt cậu chỉ lo nhìn chăm chú vào hai điểm nhô lên ở trước ngực Chu Vũ, nâng tay lên bóp lấy một trong hai điểm đó, vân vê bóp nắn giữa hai đầu ngón tay mình.
-Tao X!
Đột ngột, thân thể cong lại giật thót lên một cái, Chu Vũ kìm nén xúc động muốn mở miệng to tiếng mắng chửi người, tiếp tục nói:
-Một phần nguyên nhân tôi rời đi cũng là vì cậu.
-Là vì tôi?
Nghe câu nói này, cuối cùng thì Tống Phàm Hiên mới dừng lại ngón tay đang chơi đùa vân vê 'hạt đậu nhỏ'.
-Ừ, do lúc ấy cảm giác được bản thân tôi cũng có chút thích cậu , sợ ảnh hưởng đến cậu, bản thân tôi cũng rất rối rắm, cho nên mới quyết định rời đi.
Trong lời này giải thích cũng đã bao hàm cả ý Chu Vũ đã chủ động nhận mình là gay cùng lúc cũng bày tỏ tình cảm thời học sinh có vài phần thật lòng, kèm theo ánh mắt nghiêm túc, Chu Vũ nhìn thẳng Tống Phàm Hiên giải thích.
-Thật vậy chăng?
Nghe thấy người mà mình vẫn luôn thích, thì ra cũng thích mình. Điều này làm cho tâm tình của Tống Phàm Hiên lập tức biến tốt hơn rất nhiều.
-Cho nên, cậu cởi trói cho tôi đi, tôi bảo đảm không trốn, trói tôi rồi chơi đến mấy cũng không có ý nghĩa gì, không phải cả hai cùng nhau chơi thì mới càng tốt hơn sao?
Chu Vũ ra vẻ tươi cười đến vui vẻ chân thật hơn chút, tuy thoạt nhìn biểu tình vẫn còn có hơi cứng đờ.
-.................. Được.
Bình luận