Chương 31: Chap32
Cuối cùng thì Nhất Tử cũng trúng tuyển lần trao đổi sinh viên này. Cậu có một chút vui mừng cũng có một chút hụt hẫng vì cậu thật sự muốn có anh ở bên cạnh ủng hộ, động viên. Nhưng Thiệu Lâm lại không như vậy, anh chọn cách bỏ rơi cậu ngay lúc cậu cần anh ở bên động viên tinh thần của cậu nhất.
Hai ngày nữa Nhất Tử phải đi rồi, cậu đã hi vọng rằng Thiệu Lâm sẽ gọi điện cho cậu hỏi thăm và nói lời tạm biệt với cậu nhưng không cho đến ngày hôm nay cậu đi anh cũng không gọi điện, nhắn tin hay gặp mặt để nói lời tạm biệt cậu.
Đứng ở sân bay cậu vẫn hi vọng anh sẽ xuất hiện nhưng có lẽ điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Lúc này chỉ có Trương Hàm đi cùng tiễn cậu. Nhìn những người bạn đi cùng có người thân, bạn bè, người yêu đến động viên an ủi nhìn lại mình cậu tủi thân nhưng lại không dám khóc. Trương Hàm ôm lấy Nhất Tử nói:
- Nhất Tử, cố gắng nhé. Cậu phải thật thành công đấy. Hai năm sẽ qua nhanh thôi.
- Ừ tớ nhất định sẽ cố gắng
- Tớ sẽ luôn ủng hộ cậu. Qua đó tìm cho mình một người xứng đáng quên tên khốn nạn kia đi.
- Ừm. Lòng Nhất Tử lại nhói lên khi trương Hàm nhắc đến Thiệu Lâm
Nhất Tử không biết rằng ở trên tầng vẫn luôn có một người thủy chung đứng nhìn mọi cử chỉ hành động của cậu. Thiệu Lâm cứ đứng im ở đó nhìn bảo bối của mình rời đi. Anh muốn xuống ôm lấy cậu, nói tạm biệt cậu, nói với cậu rằng anh sẽ chờ cậu quay trở về. Nhưng lại không dám vì anh sợ cậu sẽ khóc trong lòng anh, sẽ lưu luyến anh. Và anh cũng sợ mình sẽ không buông tay cho cậu đi được.
- Nhất Tử cố lên, anh sẽ luôn ở đây chờ em quay về. Bảo bối, anh yêu em.
Lên máy bay rồi, Nhất Tử vẫn thẫn thờ. Hai năm nữa liệu anh ấy còn nhớ đến mình không? Liệu rằng khi đó mình còn yêu anh ấy không? Cậu thực sự không biết trước được tình cảm của mình trong những năm tháng sắp tới. Chỉ biết rằng ngay lúc này lòng cậu thật trống rỗng.
Hai năm sau.
Hình bóng một người con trai nhỏ nhắn, khuôn mặt có nét dịu dàng nhưng lại mang một chút gì đó trưởng thành hơn kéo theo chiếc vali nhỏ xuất hiện ở sân bay. Nhất Tử cậu đã quay về rồi.
Hiện tại, Nhất Tử cũng đã có cho mình những thành công nhất định. Trở thành nhà thiết kế cũng có một chút nổi tiếng cậu quay trở về muốn mở cho mình một thương hiệu thời trang của riêng mình ở nơi đây. Nơi có những kỉ niệm vừa vui vừa buồn của cậu và người ấy, người mà cậu chưa bao giờ quên.
- "Không biết bây giờ anh ấy còn nhớ đến mình không?"
Phòng chủ tịch.
- Chủ tịch, cậu ấy quay về rồi
- Ừm. Tôi biết rồi
- Chủ tịch, không ra đón cậu ấy sao?
- Không, em ấy sẽ sợ tôi mất
Thư kí báo cáo xong thì đi ra ngoài. Thiệu Lâm ngửa đầu ra sau ghế day day thái dương:
- Cuối cùng em cũng trở về rồi, bảo bối. Lần này anh sẽ không để em rời đi nữa.
Bình luận