Chương 104: Thuốc lá
[Đừng có diễn trò với tôi nữa]
Tạ Ương Nam mới vừa nói xong, cảm giác cánh tay bên hông siết càng chặt hơn.
"Được rồi, Trì Thanh Yên." Tạ Ương Nam hít sâu đè xuống tức giận muốn xông lên, "Đừng có diễn trò với tôi nữa."
Thân thể căng thẳng, giọng nói càng lúc càng lạnh, Trì Thanh Yên biết mình nên buông tay, nhưng vẫn để hờ lòng bàn tay cách lớp vải vóc, dùng sức vuốt ve phần bụng dưới bằng phẳng của người trong lòng, cảm thụ xúc cảm mềm mại bên dưới, mới lưu luyến không rời buông người ra.
Ăn đậu hũ một cách trắng trợn, Tạ Ương Nam cảm giác làn da dưới lòng bàn tay bị ma sát thiêu đốt ra lửa, để lại nhiệt độ nóng bỏng, kích thích đột nhiên ập đến kéo dài xuống chốn mẫn cảm giữa hai chân, mang theo từng trận co rút kịch liệt.
Thiếu chút nữa đứng không vững, Tạ Ương Nam vội vã lảo đảo tiến hai bước về phía trước, thoát khỏi vòng vây của Trì Thanh Yên.
Nghiêng đầu qua chỗ khác vừa xấu hổ vừa tức giận trừng mắt liếc Trì Thanh Yên một cái, thầm trách người này da mặt thật dày, định cứ như vậy không thèm để ý tới anh nữa trực tiếp rời đi, nhưng qua ánh đèn mờ ảo ở lối rẽ của hành lang, Tạ Ương Nam phút chốc va vào ánh mắt mệt mỏi uể oải của anh, nhìn thấy vài cọng râu xanh lún phún dưới cằm anh.
Cậu chưa bao giờ nhìn thấy...một Trì Thanh Yên chán nản như thế.
Nhấc chân lên lầu chợt dừng lại, Tạ Ương Nam không khỏi ngạc nhiên, không thể tưởng tượng được Trì Thanh Yên luôn luôn ăn mặc chỉnh tề, nhẹ như mây làm sao lại biến mình thành cái dạng này, cậu vừa định quan tâm hỏi thăm, nhưng nhớ đến tình cảnh trước mắt, trái tim như đông cứng lại.
Cậu sợ đây là khổ nhục kế của Trì Thanh Yên.
Tạ Ương Nam rất ghét cái kiểu nghi ngờ giữa những người yêu với nhau, trước đây cậu chưa bao giờ lãng phí sức lực để đối phó với loại tình cảm này, hiện tại bởi vì những việc mà bọn họ gây ra, khiến cậu vô duyên vô cớ phải gánh chịu hậu quả như này.
Răng nghiến chặt đến đau nhức, Tạ Ương Nam ép mình phải lơ đi không cần để ý tới sự khác thường của người đàn ông, cúi đầu nắm lấy dây thừng trong tay, "Da Da đi, về nhà thôi."
Nói xong cũng không quay đầu lại mà bước lên lầu.
Đáy mắt Trì Thanh Yên tối sầm lại, không nghĩ tới Tạ Ương Nam từ trước đến nay luôn quan tâm chu đáo sẽ thật sự bỏ mặc anh, trong lúc hoảng hốt giống hệt như vừa quay trở lại lúc mới bắt đầu quen biết Tạ Ương Nam, khi đó tuy cậu cũng rất ngoan ngoãn nghe lời, nhưng bên trong xương cốt mơ hồ vẫn còn dáng vẻ yêu kiều ngang ngược.
Đắm chìm vào vẻ ngoài dịu dàng ôn nhu của Tạ Ương Nam đã lâu, lý trí của anh gần như đã quên mất tính nết bên trong.
Lần đầu xuất binh bất lợi cũng không đả kích được Trì Thanh Yên, anh giơ tay vuốt tóc lên trán, vén lên tóc mái ngăn trở khóe mắt, vừa lộ ra tầm nhìn vừa vuốt tóc loạn xạ, làm mình trông càng chán nản hơn chút nữa.
Sau đó anh bước chân dài, sải bước đi theo Tạ Ương Nam.
Trong hành lang vang lên tiếng bước chân đi cùng mình, mặc dù rất nhẹ rất vững vàng, nhưng Tạ Ương Nam cảm giác được cỗ áp bức khó giải thích, không ngừng thu hẹp khoảng cách, thậm chí phía sau lưng còn nổi lên một trận tê tê.
Bình luận