Chương 105: Tin tưởng

[không ai có thể làm tốt hơn anh]

Kề rất sát, mỗi một tấc chạm vào đều có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể từ người đàn ông, Tạ Ương Nam mất tự nhiên trốn tránh, nhưng ngược lại quấn càng thêm chặt hơn.

"Ương Nam..." Trì Thanh Yên thấp giọng nỉ non.

Một tiếng này nghe chẳng có khí thế gì, chỉ còn nồng đậm nổi oan ức và ý lại, Tạ Ương Nam trừng mắt nhìn, tâm trí thiếu chút nữa lại bị mê hoặc.

Lấy lại bình tĩnh, Tạ Ương Nam vẫn duy trì giọng điệu chất vấn, "Chuyện gì?"

Người phía trên không trả lời ngay, không khí vô cùng yên tĩnh, Tạ Ương Nam có thể nghe thấy hơi thở nặng nề của anh, dường như rất khó để mở lời, chờ hết nửa ngày, anh mới chịu thua mà đưa ra lời giải thích.

"Công ty xảy ra chút chuyện."

Mở đầu, đón lấy là một thông tin không cần phải che giấu, Trì Thanh Yên chậm rãi nói, "Phía trên vừa đưa ra một văn kiện của Đảng, bên trên đề ra một quy định hạn chế có dính dán tới hạng mục tương đối quan trọng của công ty, hầu như là chặt đứt triển vọng phát triển tươi sáng của nó, cổ phiếu của các đối tác phải chịu biến động lớn."

Tạ Ương Nam thế nào cũng không ngờ tới lại xảy ra chuyện nghiêm trọng như thế, lập tức lên tinh thần, hết sức chăm chú nghe anh nói tiếp.

"Mấy ngày nay những người cấp cao trong công ty luôn luôn phải mở phiên họp, thảo luận xem có cần thiết phải chấm dứt hợp tác với bọn họ hay không, trong tình hình hiện tại, dù chúng ta có giải quyết như thế nào thì đều có ưu điểm và nhược điểm, nó xem như là một thách thức không nhỏ với chúng tôi."

Trì Thanh Yên vừa nói, vừa mò tay vào trong vạt áo Tạ Ương Nam, thừa dịp người nọ đang phân tâm, bàn tay chậm rãi sờ qua làn da trơn mịn của cậu, tỉ mỉ hưởng thụ một phen, mới không nhanh không chậm tiếp tục đề tài.

"Người phụ trách hạng mục bên đối tác là bằng hữu lâu năm, có thể nói sự khởi đầu của công ty tôi, có một mối liên hệ nhất định với sự thành công của dự án này, nhưng khi xảy ra chuyện, dù tôi có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng phải tôn trọng mong muốn của các đối tác khác của công ty, cũng phải cân nhắc vì tương lai phát triển của công ty."

Tạ Ương Nam rất ít nghe những chuyện rắc rối như vậy từ miệng Trì Thanh Yên, ở trong lòng cậu, Trì Thanh Yên luôn là người trầm ổn đáng tin cậy nhất, giống như có khó khăn gì trước mắt anh, anh đều có thể giải quyết dễ dàng, thành thạo điêu luyện, cậu vô cùng sùng bái khả năng lãnh đạo kiểm soát mọi thứ như này, đồng thời vì đó mà sâu sắc mê muội.

Cho tới giờ khắc này, cậu mới chợt nhận ra, Trì Thanh Yên cũng không phải thần thánh, anh cũng sẽ gặp phải những vấn đề nan giải, dày vò, nhưng anh đã quen với việc che giấu những cảm xúc hoang mang bồi hồi, chỉ thể hiện khía cạnh tự tin và mạnh mẽ của mình, bởi vì như vậy anh mới có thể giành được sự tin tưởng của mọi người.

Hiện tại anh cam nguyện buông bỏ, để mình nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của anh.

Lẽ ra cậu phải thất vọng khi Trì Thanh Yên không còn hoàn hảo nữa mới đúng, cho đến khi thực sự hiểu ra, Tạ Ương Nam phát hiện mình không những không có, mà còn đau lòng vạn phần cho một Trì Thanh Yên khuyết thiếu như này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...