Chương 107: Hù dọa

[cho anh một cơ hội cuối cùng]

"Hả?" Tạ Ương Nam hơi kinh ngạc.

"Không ngờ tới phải không." Trì Thanh Yên nhắm mắt lại, không tiếng động nở nụ cười, "Tôi không phải là một học sinh ngoan."

Bả vai nặng trĩu, hơi thở phun dưới cổ, da thịt nóng ran, Tạ Ương Nam nghe thấy anh đột ngột bộc bạch tâm tình, đầu tim run lên, kéo theo đó là sự tò mò mãnh liệt, chỉ với một bước tiến đơn giản, bị áp đảo thuận theo ngồi trở lại trên ghế salon.

"Cãi vả, đánh nhau, trốn tiết, những điều phản nghịch này dường như không liên quan gì đến tôi, nhưng kỳ thực tôi đã làm những việc đó khi còn nhỏ." Giọng điệu Trì Thanh Yên nhẹ nhàng trống rỗng, như lâm vào hồi ức, "A Diễm thì ngược lại, tuy nhìn nó bướng bỉnh kiêu ngạo, nhưng thực ra nó là đứa ngoan nhất."

"Trong ấn tượng của tôi, khi còn bé sức khỏe của hắn không quá tốt, mẹ tôi nói với tôi rất nhiều lần rằng, có lẽ là do tôi nằm trong bụng của bà hấp thụ quá nhiều chất dinh dưỡng, đoạt hết chất bổ của A Diễm, cho nên sau khi hắn sinh ra vẫn luôn không thể rời xa bệnh viện."

"Trước đây tôi không thể hình dung được, làm sao mà một cái phôi thai không có bất kỳ khả năng tư duy nào, chỉ là bản năng sinh tồn mạnh mẽ của nó, tại sao lại biến thành một lý do để đổ lỗi cho nó chứ."

Trì Thanh Yên dường như đã trở lại trạng thái ban đầu của mình, cau mày không thể giải thích được, "Cho nên tôi rất ghen tỵ hắn."

"Ghen tỵ hắn vì được người ta chú ý nhiều hơn, ghen tỵ hắn vì được yêu thương nhiều hơn, thứ tình cảm đó tạo ra rất nhiều mặt tối, nhưng tôi biết rõ là hắn vô tội, nhưng tất cả đều trái ngược với tôi."

"Tôi giống như những đứa trẻ ngây thơ muốn giành được sự chú ý của cha mẹ, cố gắng hết sức muốn làm được điều gì đó, nhưng tôi không phân biệt được cái nào tốt cái nào xấu, vì vậy cái gì tôi cũng làm, càng tự làm khổ mình tôi càng nhận ra rằng, trong mắt của bọn họ A Diễm vẫn hơn tôi."

Trì Thanh Yên thở dài, "Không thể có được sự cân bằng tuyệt đối dù chỉ là một chút, làm sao tôi có thể đòi hỏi hai đứa trẻ phải có được tình yêu thương cân bằng từ cha mẹ, tôi chưa từng đòi hỏi nhiều như vậy, tôi chỉ... chỉ muốn được nhiều hơn một chút thôi, ít nhất ngay cả khi tôi không trở về nhà gia đình cũng chẳng quan tâm."

Tạ Ương Nam chưa từng nghe qua những lời này.

Trong lời nói của anh chồng chất sự cô đơn cùng oan ức, liên tục tràn vào miệng và mũi Tạ Ương Nam, cảm giác chua xót khó thở thậm chí khiến lồng ngực cậu đau nhói, muốn lên tiếng an ủi, nhưng không biết phải nói cái gì cho phải, không còn cách nào khác là nhấc tay nhẹ xoa đầu Trì Thanh Yên, cố gắng xoa dịu lòng phẫn uất của anh trước sự đối xử bất công.

"Có lẽ là thói quen mà thôi, tính kế dường như đã trở thành bản năng của tôi khi tôi muốn đạt được một thứ gì đó, nó ăn sâu trong tiềm thức khi tôi lớn lên, không gạt em, cái logic ích kỷ này đã mang lại rất nhiều lợi ích cho tôi, ít nhất là trong các mối quan hệ xã giao, hay đối tác làm ăn luôn thuận buồm xuôi gió."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...