Chương 110: Khen thưởng
[em làm sao lại không để ý tới anh chứ.]
Chỉ trong một thời gian ngắn, Trì Thanh Diễm đã trải qua rất nhiều cảm xúc thăng trầm, vui sướng, ghen tỵ, hoảng loạn rồi tức giận, đắng cay ngọt bùi cái nào cũng có, lĩnh hội một trải nghiệm vừa phức tạp vừa dày vò khả năng chịu đựng của người khác, mà hắn cố tình không có cái năng lực đó.
Tay nắm thành quyền vô lực trượt xuống cửa, đôi mắt đỏ ngầu đầy nước, đứng ngốc tại chỗ, mấy ngày nay luôn nhận được ánh mắt sắc lạnh, thờ ơ, chống cự của Tạ Ương Nam, giống như một video ngắn cứ liên tục lặp lại, phát đi phát lại trong tâm trí, muốn ấn tạm dừng cũng không được.
Có rất nhiều lời muốn nói, có rất nhiều điều muốn giải thích, nhưng sự hối hận âm ỉ không nói ra được, hắn không có nhanh mồm nhanh miệng bằng Trì Thanh Yên, không biết nên làm sao để cầu xin Tạ Ương Nam tha thứ, bây giờ bị nhốt ở ngoài cửa cũng đáng đời.
Nhưng lồng ngực hắn vẫn phập phồng kịch liệt, lòng đau xót oan ức không chịu được, tức Trì Thanh Yên nhanh chân xí trước, tức Tạ Ương Nam không công bằng, nhưng càng tức cái vẻ ngốc nghếch của mình hơn.
Phòng khách yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, mãi đến khi bên trong cửa 'cạch' một tiếng, có tiếng bước chân nhè nhẹ vang lên, không khí tù đọng theo đó tràn ra.
Tạ Ương Nam còn tưởng Trì Thanh Diễm sẽ đứng chặn cửa, hoặc là chạy đi, lúc ra tới mới phát hiện, hắn cư nhiên đang ngồi một mình trên ghế salon, ủ rũ cúi đầu xuống, đến gần, cũng chỉ thấy được cái xoáy tóc nghịch ngợm trên đỉnh đầu hắn và cả nhúm tóc rối tung tán toạn, áp suất toàn thân đều là một bộ đáng thương buồn tủi.
Rất giống một con chó lớn lưu lạc sau khi bị chủ nhân vứt bỏ nó.
Tạ Ương Nam nhịn không được, giơ tay chỉnh lại mái tóc bù xù của hắn, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích gì, coi mình như không khí.
Nhướng mày, thấy hắn còn giận hơn mình, buồn cười quay người muốn đi, vừa mới ịch xong có hơi khát nước, muốn đi nhà bếp rót cốc nước uống.
Nhưng vừa mới cất bước đi, đã bị người dùng sức kéo lại.
Theo bản năng cúi đầu nhìn, biểu tình hờ hững của Tạ Ương Nam đột nhiên cứng lại, cậu nhìn thấy bàn tay đang nắm lấy tay mình có chút sưng tấy, còn có máu bầm, chắc chắn là do lúc nãy không kiêng dè gì dùng lực mạnh phá cửa đây mà.
Tên ngốc này, Tạ Ương Nam bất đắc dĩ cực kỳ.
Cậu vừa mới kết thúc chuyện tình sự mãnh liệt, còn chưa kịp đi tắm, trên người đang mặc áo sơ mi đen rộng thùng thình của Trì Thanh Yên, chỉ lau qua loa nước với tinh dịch dính nhớp phía dưới rồi sau đó đơn giản mặc quần lót vào, nên lúc này cậu đang trần truồng, đứng trước mặt Trì Thanh Diễm.
Tạ Ương Nam vừa nhìn tay hắn vừa hỏi, "Tay có đau không?"
Nghe thấy cậu hỏi, Trì Thanh Diễm vẫn luôn cúi đầu lúc này mới thoáng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tạ Ương Nam.
Dáng vẻ yếu đuối mong manh này của Trì Thanh Diễm thật hiếm thấy, Tạ Ương Nam thật sự không chịu nổi Trì Thanh Diễm khổ sở như thế, vừa muốn hé miệng giải thích, đã nghe Trì Thanh Diễm khàn giọng nói.
Bình luận