Chương 15: Lừa dối
[Chỉ muốn hôn]
Trong mắt Tạ Ương Nam, chuyện ngày hôm đó giống như bao ngày khác, ăn cơm uống nước bình thường.
Mặc dù lúc đầu, Trì Thanh Diễm mới mấy phút đã bắn, với hôn môi, lúc chịch có hơi trì độn, làm cho cậu hơi nghi ngờ một chút, sau đó người đàn ông rất nhanh đã lấy lại tinh thần, thậm chí còn chịch nhiều tư thế, không chỉ một mực cường thế đâm vào nữa, mà càng hiểu rõ thân thể của cậu mỗi khi va chạm, hiểu rõ được lực đạo nặng nhẹ.
Sau khi chịch nhau đến tận hứng, Trì Thanh Diễm sắc mặt hối hận mà nói, hy vọng sau này đừng nhắc lại chuyện hôm nay hắn đã ra quá sớm, hắn không muốn đội quần, Tạ Ương Nam lập tức sảng khoái mà đáp lại, dù gì thì cậu cũng hiểu, phương diện này đối với nam nhân rất quan trọng, đặc biệt Trì Thanh Diễm kiêu ngạo như vậy.
Đêm đó Tạ Ương Nam không bị ép ngủ lại qua đêm, cho nên thân thể hết đau nhức, cậu ngoắc mông rời đi, nếu như được, cậu mới không muốn ở chung với một nam nhân thúi có con cu nứng ở mọi lúc.
Loại cảm giác bị chịch quá độ, quá nhiều lần thực sự không chịu nổi.
Được ở nhà thoải mái vào cuối tuần, thứ hai đến lớp Tạ Ương Nam cả người tinh thần sảng khoái, gặp người quen liền cười chào hỏi, sau đó cùng Trần Độ ngồi vào lớp, vừa nói chuyện vừa chậm rãi lấy sách trong cặp ra.
"Lần sau chúng ta cùng đi đi, chỗ kia mùi vị cũng không tệ, ở đó..." Trần Độ đang nói chuyện, đột nhiên nhìn thấy bên cạnh Tạ Ương Nam có người ngồi xuống, cảm thấy có chút quen, mà không nhớ ra được đã gặp ở đâu, thấp giọng ghé sát vào nói: "Ương Nam, anh đẹp trai bên cạnh cậu hình như chúng ta đã gặp qua thì phải?"
Tạ Ương Nam khi nghe xong lơ đãng liếc mắt nhìn qua, suy nghĩ một chút, nhận ra tuần trước chính là nam sinh đẹp trai lạnh lùng từng ghép bàn chung.
"Hôm trước cậu không phải vẫn còn cùng bạn của hắn ta trò chuyện rất vui sao? Là lần mà chúng ta ở quán ăn mì đã tới ngồi chung bàn, khi đó hắn ta ngồi cạnh tớ."
"Ồ ồ ồ." Trần Độ gật gật đầu, sau đó cười nói: "Nhớ rồi, thì ra là cái người mà giống như cái đuôi chả nói được mấy câu, nhưng mà hắn ta cùng chúng ta chung một ngành hả? Tớ sao một chút ấn tượng cũng không có."
Tạ Ương Nam lắc lắc đầu chính mình cũng không rõ, lúc này chuông vào học vang lên, không tiếp tục nói nữa, bắt đầu nghe giảng nhìn lên slide trên bục giảng.
Mà Tạ Ương Nam hoàn toàn không biết, người ngồi bên cạnh cậu Biên Kỳ thấy cậu đem lực chú ý tập trung nhìn nơi khác, chậm rãi hạ thấp người, đem lưng tựa vào sau lưng ghế, tầm mắt dời qua bên phải, ánh mắt nóng bỏng nhìn sau gáy Tạ Ương Nam.
Dưới đuôi tóc mảnh mai, là một đoạn cổ thon gọn, màu da cậu có chút trắng sáng chói mắt, nên nốt ruồi ở chính giữa càng ngày càng sẫm màu,vừa nhỏ vừa tròn, vô cùng đáng yêu.
Quả nhiên là cậu ấy, Ương Nam.
Khóa học tiếp theo phải di chuyển sang lớp khác, Tạ Ương Nam cùng Trần Độ đi theo vào tiết kế tiếp trong lớp, nửa đường Trần Độ chạy đi hỏi thăm, mới biết nam sinh cao lãnh kia không thuộc ngành bọn họ, mà là trường cao đẳng nghệ thuật kế bên, tên là Biên Kỳ.
Bình luận