Chương 25: Hoàng hôn
[Trước mắt là hoa hồng, sau lưng là hoàng hôn cùng biển rộng]
Tốc độ motor này nhanh kinh hoàng, cảnh sắc chung quanh lui về phía sau như bay, liếc mắt bắt lấy tất cả đều là tàn ảnh.
Tuy rằng vừa nhìn Trì Thanh Diễm là một tay thành thục già đời, nhưng ỷ vào sự lợi hại của mình thích làm những động tác nhỏ kinh sợ.
Tạ Ương Nam cảm thấy mình cúi người mấy lần, góc độ rất không khoa học, sợ tới mức ôm chặt Trì Thanh Diễm như đang ôm lấy mạng sống quý giá của mình, tiếng hét gần như bị ép ra khỏi cổ họng, một giây sau Trì Thanh Diễm không hiểu sao nhanh chống chấn chỉnh lại, làm cho hắn không lên cũng không xuống, đem khẩu khí lợi hại của hắn nín trở lại.
Bị hành hạ mấy lần khiến chân đều mềm nhũn, Tạ Ương Nam lên tiếng muốn Trì Thanh Diễm chậm một chút, nhưng bên tai tất cả đều là tiếng gió vù vù cùng tiếng động cơ gầm rú, thử nói nhiều lần hắn đều không nghe thấy.
Thử vài lần không có kết quả đành thôi, Tạ Ương Nam nắm tay thành quyền, ngón tay bị gió thổi có chút đỏ lên.
Ngày hôm nay cậu không ngờ tới Trì Thanh Diễm sẽ cưỡi cái đồ chơi này tới đón cậu, trên người cậu chỉ mặc áo hoodie cùng áo khoác rộng rãi, một lớp là đủ, nhưng nó vô dụng khi trải nghiệm trên con xe hạng nặng này.
Cơ mà cũng may Trì Thanh Diễm dáng người cao lớn, chắn ở phía trước, chỉ có hai tay lộ ra đằng trước có chút đáng thương.
Phía trước là con đường dài thẳng tắp, không biết người này muốn mang mình đi đâu, Tạ Ương Nam không muốn ủy khuất chính mình, bắt đầu mò áo khoác da hắn tìm túi áo, không thấy, tay chui vào trong vạt áo hắn, dán lên cơ bụng rắn chắc nóng bỏng của hắn.
Trì Thanh Diễm bị cóng hít sâu một hơi, thiếu chút nữa trượt tay lái, hắn thả chậm tốc độ, nghiêng đầu gọi Tạ Ương Nam: "Tạ Ương Nam cậu ngứa da có phải không, muốn tôi mang cậu cùng thăng thiên chứ gì?"
Thanh âm của hắn ong ong, Tạ Ương Nam thật khó mới nghe rõ, cậu cũng hét lớn: "Cậu chạy chậm chút coi! Tôi lạnh quá!"
Sau khi nói xong di chuyển ngón tay xuống miếng cơ bụng ấm khác.
Vừa mới đầu chẳng qua cảm thấy cóng, sau đó mới phát hiện người này không an phận, không ngừng ở trên bụng mình sờ tới sờ lui, sờ đến Trì Thanh Diễm muốn phát hỏa, hắn vỗ vỗ cái tay giấu bên trong áo da mình, nhắc nhở cậu: "Biết rồi, cậu đừng nhích tới nhích lui nữa, tôi muốn tấp vào rừng cây nhỏ ven đường chịch chết cậu rồi!"
Tạ Ương Nam lập tức biến thành đầu gỗ.
Thấy người rốt cuộc cũng đàng hoàng, lúc này Trì Thanh Diễm mới nỗ lực làm ngơ cái tay đang đặt bên hông mình, giữ vững tốc độ bình thường, tập trung chạy như bay vững vàng hướng đến đích.
Thật ra nếu không đụng phải người tan học nhiều đến vậy, Tạ Ương Nam sẽ không chống cự như thế, dù sao đây cũng là motor không có thằng con trai nào lại không muốn ngồi lên thử.
Bây giờ rốt cuộc không còn người quấy nhiễu nữa, cậu có thể thanh thản hưởng thụ.
Bên tai là tiếng hoạt động của động cơ ầm ầm ầm, mang theo thiên nhiên nhiệt huyết, là niềm đam mê tốc độ mà bất cứ người đàn ông nào cũng hướng đến, Tạ Ương Nam cũng không ngoại lệ.
Bình luận