Chương 29: Chỉ điểm

[thấy rõ tâm tư chính mình]

"Nghĩ gì thế?"

Trì Thanh Yên giơ tay quơ quơ trước mắt Trì Thanh Diễm, thấy đôi mắt người hồi thần lại liền ngồi xuống bên cạnh hắn: "Xảy ra chuyện gì? Tôi thấy cậu thất thần cả một buổi tối."

Trì Thanh Diễm trừng mắt nhìn, sau khi lấy lại tinh thần đầu tiên hướng Trì Thanh Diễm cười cười, kêu một tiếng 'Anh', không trả lời câu hỏi của anh.

Hiếm thấy trên trên mặt hắn xuất hiện biểu tình như bất lực ủ rũ, thái độ Trì Thanh Yên thoáng nghiêm túc lên: "Ấp a ấp úng, xem ra là có chuyện thật, chuyện gì mà không thể nói với tôi?"

Trì Thanh Diễm nhìn khuôn mặt trước mắt mình giống nhau như đúc, trong lòng hoảng hốt có chút xuất thần.

Từ nhỏ đến lớn, không biết bao nhiêu người phân biệt không ra hai anh em bọn họ, hai người mới đầu rất không vui, luôn cảm giác mình không còn là người có một không hai nữa, thứ mình thích đều phải chia thành hai nửa.

Cho nên khi có một người nhận sai bọn họ, đều không hẹn lập tức nhảy ra phản bác, mặt mỗi lần đều thúi đi một chút.

Nhưng mãi đến tận khi học tiểu học phát sinh một điều bất ngờ, hai người mới nhận ra từ khi sinh ra đối phương đã không thể cùng mình chia tách, từ đó về sau, hắn rõ ràng cảm nhận được sự cưng chiều tuyệt đối chân thành đến từ anh zai sinh đôi ngốc ngếch, sau đó cùng lần lượt chăm sóc bảo vệ nhau, bắt đầu không còn gọi tên lẫn họ của anh nữa, mà từ sâu tận trong tim thay đổi gọi anh 'Anh trai'.

Lại không cảm thấy bị nhận sai là mạo phạm, thậm chí từ đó còn tìm ra thú vui, lên cấp hai bọn họ thích chơi trò đóng vai đối phương, nhìn người xung quanh bị bọn họ lừa gạt đến xoay mòng mòng, bọn họ ăn ý nhìn nhau nở nụ cười, sau đó nói ra thân phận nhìn phản ứng mờ mịt thất thố mọi người, mười lần như một.

Điều này khiến giữa bọn họ không có bí mật gì là không thể nói, ghét hay thích, ghét đứa nào cũng nói, nhặt được thư tỏ tình của đối phương giống như chuyện cơm bữa.

Thẳng đến đại học, vì lựa chọn chuyên ngành, hai người học ở hai nơi khác nhau, lúc này Trì Thanh Diễm mới có thể giấu chuyện liên quan đến Tạ Ương Nam với anh trai hắn lâu như vậy.

Hắng giọng một cái, Trì Thanh Diễm do dự nửa ngày, cuối cùng quyết định nhờ người mà hắn tín nhiệm nhất – anh trai xin giúp đỡ.

"Anh, em có chút việt không nghĩ được." Trì Thanh Diễm không biết phải giải thích chuyện phức tạp này như thế nào: "Đó là em có một người bạn, gần đây rất lạnh nhạt với em, trước đó rất tốt, em không biết vì sao, cũng không biết phải làm gì để...để dỗ ẻm."

Có thể là do trực giác đặc biệt của song sinh, lông mày Trì Thanh Yên giật một cái, từ lời nói hàm hồ của hắn có thể đoán được thân phận người bạn này là ai.

"Là kiểu lạnh nhạt gì?" Trì Thanh Yên không tự chủ ngồi thẳng một chút.

"À thì." Trì Thanh Diễm suy nghĩ dùng từ: "Kiểu như có mấy việc trước đây đều làm được, bây giờ thì không được, em và cậu ấy có chút thân, cậu ấy sẽ mất kiên nhẫn, tuy là trước đó cũng vậy, mà em cảm giác nó không giống như vậy."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...