Chương 41: Mất khống chế
[trên thân thể người này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gi]
Vứt con mẹ nó hết tất cả đi.
Trì Thanh Diễm tàn bạo nhìn chằm chằm Tạ Ương Nam trước mặt, trạng thái say tình một khi tan biến, trong đầu bắt đầu điên cuồng tuôn ra những thứ mà không phải do hắn tưởng tượng.
Hắn tưởng tượng đôi môi này bị Trì Thanh Yên đè lên hôn, bị Trì Thanh Yên vuốt ve mỗi một tấc da thịt, dạng hai chân ra hết cỡ, giống như con chó cái động dục khát khô cả cổ chỉ chờ đợi được Trì Thanh Yên xâm phạm, gào khóc rên rỉ xin tha, còn dâm đãng gọi Trì Thanh Yên là chồng.
Biểu tình Tạ Ương Nam lúc này có bao nhiêu vô tội, bao nhiêu đơn thuần, thì trong lòng hắn càng nhiều nhục nhã, càng nhiều phẫn hận.
Nhưng cái gì hắn cũng không thể nói, chỉ biết cắn răng nuốt vào trong.
Thậm chí Trì Thanh Diễm giờ đây còn ghét cái thứ mà Tạ Ương Nam lúc đụ địt phun ra.
Trên tay mới được thoa thuốc sắp kết vảy lần nữa bị nứt ra, mảng đỏ hồng hồng không ngừng kích thích dây thần kinh Trì Thanh Diễm căng ra tới cực điểm, lửa giận trướng nghẽn trong ngực khiến hắn khó khăn hô hấp, mãi đến khi không muốn mạng nữa đập một quyền lên bàn trà thủy tinh, tiếng nát tan vỡ vụn chói tay của tấm kính miễn cưỡng gọi lại sự tỉnh táo của hắn.
"Cậu nổi điên cái gì vậy?"
Tạ Ương Nam trơ mắt nhìn hắn đột nhiên trở mặt, tự nhiên nổi khùng đập nát bàn trà, hoảng sợ bắt được tay đầy máu của hắn, cậu sợ hải khiến giọng điệu cao lên vài mức: "Cậu đánh nhau còn chưa đủ?"
Trì Thanh Diễm rất muốn gạt tay Tạ Ương Nam, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt cậu không rõ mà hốt hoảng, lo lắng vì một cái kích động của mình không cẩn thận mà làm tổn thương cậu, vì vậy không còn cách nào khác là đè nén ép xuống bụng, được người lôi kéo tránh đi mảnh kiếng bị bể nát.
"Tôi nói cho cậu biết." Chờ đi tới bên cạnh, Tạ Ương Nam bỏ qua tay Trì Thanh Diễm máu rỉ càng lúc càng nhiều, trên mặt còn chưa hết sợ: "Coi như cậu gặp tôi để cho cậu trút giận, nhưng cũng không phải là cậu có thể tùy tiện chạy đến nhà tôi vì một lý do ngang ngược."
Quần của cậu đã không biết tuột quăng đi đâu mất, hai chân thon dài cứ như vậy trơn tuồn tuột, có lẽ bởi vì sợ hãi, dương vật phía trước teo lại, nhưng cái miệng phía trên ngược lại rất dữ.
Trì Thanh Diễm rất muốn cười, cười vì người trước mắt dùng ngôn từ lý lẽ chê trách mình, cười vì cậu không biết kẻ đầu sỏ chọc giận hắn là mình.
"Biết rồi, sai rồi."
Giọng điệu Trì Thanh Diễm khàn khàn không một cảm xúc nói xin lỗi, hắn gom lại phức tạp dưới đáy mắt, quay người muốn rời đi.
Hắn tạm thời không thể ở chỗ này.
Tạ Ương Nam vốn là bị hành động của hắn ngày hôm nay không hiểu ra sao làm cho tức giận, hiện giờ hắn còn không một lời giải thích muốn rời đi, nhưng cậu chưa bao giờ bị Trì Thanh Diễm đối xử lạnh nhạt, tức giận trong lòng, nên đã nói ra những lời không giữ mồm giữ miệng.
Bình luận