Chương 42: Cạm bẫy ôn nhu

[ảnh là bồ anh hả]

Chỉ liếc mắt nhìn sau đó thu tầm mắt lại, Tạ Ương Nam coi như không nhìn thấy anh, không nhận ra anh, chờ DuoDuo đi tè xong, nhanh chóng dắt Hàn Lải Nhải trở về.

Mặt trăng đêm nay bị tầng mây thật dày che phía sau, đè đường nhấp nháy trắng bệnh mơ hồ rọi sáng phía trước, trên đường không có một bóng người, toàn bộ đều là một màu trống rỗng.

Nghe phía sau vang lên tiếng bước chân không xa không gần, Tạ Ương Nam nắm chặt lấy dây thừng trong tay, vẫn không quay đầu lại.

Có là nhạy cảm phát hiện bầu không khí trở nên quái lạ, Hàn Lải Nhải lúc nãy vừa cười vừa nháo không ngừng lôi kéo Tạ Ương Nam dắt DuoDuo chạy nhanh về phía trước, ngoan ngãon theo bên cạnh cậu, im lặng không lên tiếng.

Hàn Lải Nhải liếc nhìn sắc mặt bình tĩnh không một gợn sóng của Tạ Ương Nam, muốn dí sát vào hỏi cậu cái thằng cha kỳ quái đi phía sau bọn họ có phải người xấu không, lại nhìn thấy cái người xấu kia chậm chậm rì rì chạy tới một bên khác của Tạ Ương Nam.

Nhưng Tạ Ương Nam vẫn không phản ứng.

Hôm nay cậu bởi vì quên mang găng tay để tay bị lạnh đến đông cứng, bị một bàn tay lớn ấm áp bao lấy thật chặt bên trong.

Hành động ám muội lớn mật này khiến Tạ Ương Nam sợ hãi nhanh chóng muốn gạt tay anh ra, người đàn ông làm thế nào cũng không chịu buông, thậm chí còn nắm tay cậu nhét vào trong túi áo.

Sợ động tác quá lớn hù dọa đến cô nương nhỏ kế bên, Tạ Ương Nam chỉ có thể trợn mắt giận dữ nhìn nam nhân, vừa giãy giụa vừa dùng khẩu hình nói với người nọ: 'Buông tay.'

Nhưng người kia vờ như không nghe thấy.

Nhiệt độ người đàn ông rất cao, tay nhiễm phải gió rét lúc này đây như ngâm mình trong suối nước nóng, cái nóng bên trong làm nổi lên từng đoạn từng đoạn ngứa ngáy, lúc giãy giụa tay hai người thậm chí siết nhau càng ngày càng chặt, không một kẽ hở, quá mức nóng bỏng ẩm ướt khiến Tạ Ương Nam kìm lòng không được cắn cắn môi.

Hành động thân mật này tự nhiên đến không hề có một lý do, cậu còn chưa quên người này tại nhà mình vô duyên vô cớ phát hỏa, sau đó hoàn toàn trốn mất, bây giờ lại mặt dày đột nhiên xuất hiện, không có gì ngăn cản rất tự nhiên nắm lấy tay cậu.

Rồi cái này là cái quần què gì nữa.

Càng nghĩ lại càng giận, Tạ Ương Nam định dùng sức tránh thoát trong lòng bàn tay anh, lại nghe Hàn Lải Nhải ở một bên lên tiếng.

"Anh Ương Nam." Cô nhóc xoay cổ nhìn về phía người đàn ông đi bên cạnh Tạ Ương Nam: "Ảnh là bồ anh hả?"

"Không phải!"

"Ừm."

Tạ Ương Nam theo bản năng phủ nhận, lại nghe thấy người này cư nhiên đồng ý, không thể tin được nhẹ giọng mắng: "Cậu nói cái gì đó?"

Còn không chờ người đàn ông đáp lời, lại nghe Hàn Lải Nhải tiếp tục nói: "Anh Ương Nam đừng ngại, em đã nhìn thấy các anh len lén nắm tay nhau nha."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...