Chương 44: Anh em

[để anh giành một lần đi]

Một giờ sáng.

Đường phố vắng lặng tối tăm bị hai chùm đèn xe rọi sáng, một chiếc Bentley đen từ phố chậm rãi chạy tới, quen cửa quen nẻo, không một chút chần chờ bí mật lái vào bãi đậu xe.

Vào thang máy, đi qua một hành lang dài đầy những hình vẽ bậy, dừng lại trước một cánh cổng lớn không rõ lắm, móc chìa khóa ra, tra ổ khóa xoay một cái, cửa cọt kẹt mở ra.

Sau khi đi vào cũng không bật đèn, men theo ánh sáng mơ hồ đi xuống cuối hành lang tới khúc quanh cua, tầm mắt xoay chuyển, không gian vốn chật chội ban đầu bỗng trở nên sáng sủa, bên trong là một CLB quyền anh rộng lớn.

Mấy võ đài được sắp xếp gọn gàng, nhưng người tới không thèm để ý, tầm mắt lia đến một chỗ ở góc bên phải, quả nhiên nhìn thấy một người đang dựa ở đằng kia.

Nghe thấy tiếng bước chân, Trì Thanh Diễm chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén vừa nhìn hướng người đi tới, vừa quấn băng vải trên tay.

Trì Thanh Yên nhìn bộ dáng này của hắn, không cần mở miệng, dứt khoát cởi áo khoác trên người, tiện tay đặt một bên sau đó đi tới gần hắn, cầm vải băng trên bàn, quen thuộc một chút một chút quấn trên tay.

Hai người cứ như vậy một lời cũng chưa nói, đeo lên găng tay đu rào dây chắn, ăn ý nhảy lên võ đài.

Ánh đèn trên đỉnh đầu dội xuống, chiếu lên trên mặt ánh sáng cùng bóng tối loang lổ vào nhau, mặt Trì Thanh Diễm không đổi nhìn người trước mặt cùng mình giống nhau như đúc, khí chất lại hoàn toàn khác nhau, thù địch trong mắt dần dần tăng lên.

Trì Thanh Yên thấy thế cũng không sợ hãi, nhấc lên hai tay, dang hai chân ngang vai, cơ thể hơi hạ xuống, hướng mắt ra hiệu cho người trước mặt, người đối diện không nhanh không chậm, bước nhanh về phía trước, súc hết toàn lực vào một quyền nhanh chóng nhắm ngay gò má anh.

Cùi chỏ nhanh chóng đỡ đòn, Trì Thanh Yên bị phản lực chấn động quá mạnh đến mức phải lui về sau hai bước, giương mắt đối diện với ánh mắt khí thế mười phần của Trì Thanh Diễm, híp mắt lại, vẩy vẩy tay kêu người tiếp tục.

Quyền đấm cước đá, anh tới em đi, Trì Thanh Diễm không hề khoang nhượng, dồn tất cả mấy năm học quyền anh đánh tới vô cùng nhuần nhuyễn, một cú đá xoay người mạnh mẽ, đánh cho thân thể Trì Thanh Yên không kịp chống đỡ văng ra, va phải dây thừng bên cạnh.

Eo truyền đến cảm giác đau điếng khiến Trì Thanh Yên nhăn chặt mày, rất nhanh lần nữa đứng lên.

Đường đời của anh không giống như Trì Thanh Diễm mạnh mẽ như vậy, đánh đấm nghiệp dư không có một chiêu bài võ nghệ nào, anh nhìn chằm chằm hai mắt Trì Thanh Diễm, không ngừng suy nghĩ cách tiến công và dùng lực, đến khi toàn thân đau nhứt, khi nhìn thấy Trì Thanh Diễm lách về bên phải tung cú đá về phía anh, anh biết cơ hội của mình đã đến.

Trì Thanh Yên nhanh chóng tránh né lùi về sau, tay phải anh thuận lực chếch sang nắm cổ chân hắn, sau đó xoay người về bên phải, dùng sức kéo lấy đùi phải Trì Thanh Diễm, trong nháy mắt hắn mất đi trọng tâm, tung cú đá quét ngang về bên phải quật ngã người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...