Chương 47: Hợp tác
[chúng ta cũng chỉ là người theo đuổi]
Gửi một lồn dấu chấm than trong khung chat, Trì Thanh Diễm hắng giọng một cái, vờ như không biết gì, cười cùng Tạ Ương Nam ra thang máy, lúc đi đến cửa nhà, còn cố ý làm ra vài tiếng động, chậm rì rì nhập mật mã.
Tạ Ương Nam nhìn hành động quái dị của hắn, liếc liếc hắn, lười không thèm hỏi, đứng một bên chờ cửa mở đi vào.
Cố ý giành vào cửa trước, Trì Thanh Diễm dùng mắt điên cuồng quét qua mọi ngóc ngách, thấy không có gì bất thường, tim buộc trên cao mới thoáng buông lỏng, thấy Tạ Ương Nam muốn đi nhanh vào phòng ngủ, hắn sợ đến mức nhanh chóng đuổi theo chắn trước mặt cậu mở cửa ngó vô trước.
Tạ Ương Nam nhìn hắn chặn cả người ở cửa, hơi nghi hoặc hỏi: "Sao đó, lẽ nào cậu giấu thứ gì bí mật không muốn cho tôi coi hử?"
Lông mày Trì Thanh Diễm giựt giựt, chột dạ xoay người cười cười: "Sao có thể chứ."
Nói xong lại lùi lại, nhường chỗ.
Nghi ngờ nhìn nhìn mặt hắn, Tạ Ương Nam nhận ra cậu không tài nào hiểu nổi cái não óc ckó của Trì Thanh Diễm: "Không phải cậu nói muốn đi tắm hả, sao còn đứng đó."
"Há, ờ đúng, à...thì, anh sực nhớ anh còn chuyện chưa làm, không ấy em tắm trước đi, em tắm xong cái anh vô."
"Được thôi, vậy tôi vô trước." Tạ Ương Nam cũng không nhiều lời, đi vào nhà tắm lấy bột giặt.
Đợi người đi vào nhà tắm, Trì Thanh Diễm từ trên ghế salon nhanh chóng nảy lên, phòng khách nhà bếp phòng làm việc phòng cho khách, nhìn tất cả mọi ngõ ngóc, chỗ nào người có thể núp đều không buông tha, nhưng không tìm thấy bóng dáng Trì Thanh Yên.
Cũng đúng, anh ta làm sao chịu thiệt thòi mà trốn trong này.
Đóng lại tủ treo quần áo, Trì Thanh Diễm sâu sắc cảm thấy mình làm hơi lố lăng, chắc có thể chỉ đơn giản đậu xe thôi.
Không đúng, không thể, dù anh ta ăn no rửng mỡ, không rảnh háng mà chạy tới nhà hắn làm chi.
Tin nhắn trong điện thoại còn chưa rep, Trì Thanh Diễm cảm thấy tâm trí của mình bị đùa giỡn cho nổ tung, không nhịn được, cố ý trốn ra phòng ngủ gọi một cú điện thoại.
Âm thanh đô vài tiếng đã bắt máy, Trì Thanh Diễm còn không chờ người bên đầu dây kia trả lời, đã nhanh phun trào một đống cảm xúc mãnh liệt ra.
"Trì Thanh Yên anh đừng có mà quá đáng, xe của anh anh đậu dưới nhà tôi làm chi? Gửi tin nhắn anh còn chả rep, anh muốn tới sao không báo tôi một tiếng? Nếu bị Tạ Ương Nam bắt gặp thì làm sao giờ, anh giải thích như nào? Hả? Chuyện mà bị bại lộ không cẩn thận cả hai gánh không nổi đâu!"
Nghe hắn đánh túi bụi tới, Trì Thanh Diễm chỉ bình tĩnh nói: "Em ấy đâu? Đang làm gì?"
"Giờ còn làm gì, đi tắm chứ sao!" Trì Thanh Diễm chưa kịp phản ứng cái miệng nhanh nhảu nói trước, nói xong mới thấy có chút sai sai: "Anh hỏi ẻm đang làm gì hả?"
"Ừm, cẩn thận một chút, tôi đến ngay." Người đầu dây bên kia nói xong cúp máy.
"Anh đến cái con khỉ mà đến, anh muốn đến thật hả? Trì Thanh Yên! À lô? A lô?"
Bình luận