Chương 52: Trượt tuyết

[anh ta và cậu giống y nhau]

Thật lâu mới đến cuối tuần, rốt cục có thể lười biếng, Tạ Ương Nam định ngủ nướng, ngồi nhà xem sách xem phim gì gì đó giết thời gian, không ngờ thứ sáu còn bị người tới đánh thức, nói muốn dẫn cậu tới khu resort nghỉ dưỡng gì đó.

Ngồi chỗ ghế phụ ngáp mấy lần, Tạ Ương Nam liếc mắt nhìn người đang lái xe, tinh thần tập trung cao độ lái xe, trong lòng không khỏi cảm thán, sao cả hai đứa quầng nhau, mình lại mệt như vậy, sao người này giống như chả liên quan gì, không logic tí nào.

Nghĩ nghĩ một hồi, mí mắt khép lại hồi nào không hay, tỉnh lại thì đã sắp một giờ.

"Tới chưa vậy?" Tạ Ương Nam dụi dụi mắt hỏi.

"Ừm."

Trì Thanh Diễm nghe giọng điệu của cậu lười biếng dính dính trong lòng có chút ngứa, sau khi tìm một chỗ thật tốt đậu xe ở bãi, nhanh dùng sức kéo cái người ngủ nguyên một đường qua hôn một ngụm.

'Chụt' một tiếng lây Tạ Ương Nam tỉnh cả người, cậu vỗ mặt Trì Thanh Diễm, thẹn thùng nói: "Xuống xe đi."

Trì Thanh Diễm hừ một tiếng, một mặt không vui, nhưng vẫn buông cậu ra.

Chỗ resort này rất lớn, tha hồ ăn uống vui chơi phóng túng, trong đó chỗ vui chơi đặc biệt nhất đó là trượt tuyết, nói không ngoa thì nó được xây kế bên khu trượt tuyết.

Tạ Ương Nam ngoan ngoãn đi theo sau Trì Thanh Diễm trước làm thủ tục ở quầy lễ tân, nhìn xung quanh người người đều dắt theo người nhà cùng đi, ngón tay không nhịn được kéo khóa kéo balo đằng sau Trì Thanh Diễm, không nói được cảm giác kỳ lạ trong lòng.

Trì Thanh Diễm sớm phát hiện ra động tác nhỏ của cậu, chờ lấy lại chứng minh thư sau đó nhanh chóng bắt được tay Tạ Ương Nam, xoay người định nói với người ta là có thể đi rồi, khóe mắt thoáng nhìn, không biết sao, trông thấy một người kỳ lạ ngồi bên trong góc đại sảnh, đội mũ cúi đầu, một người đàn ông trẻ tuổi đang xem điện thoại.

Chậc, sao có thể ngồi ở một nơi dễ thấy vậy chứ.

Động tác Trì Thanh Diễm rất tự nhiên lôi kéo Tạ Ương Nam xoay người, khiến người không nhìn thấy được góc độ anh đang ngồi, lúc này mới ôm vai người ta đi tới thang máy: "Xong rồi, có thể đi lên, trước đi cất balo, sau đó chúng ta xuống dưới chơi trượt tuyết đi."

"Được." Tạ Ương Nam đáp: "Nhưng sao cậu đột nhiên muốn đi trượt tuyết?"

Còn không phải là người nào đó rảnh háng nghĩ ra cái trò này.

Nhưng có thể mang người đi chơi Trì Thanh Diễm hai tay đều tán thành, dù sao cả ngày mốc ở nhà, lâu quá cũng không tốt.

Trượt tuyết là sở trường của Trì Thanh Diễm, hắn rất thích chơi trò này, môn thể thao cái gì cũng biết chơi, nếu ở phong độ tốt nhất hắn thậm chí có thể so với cả huấn luyện viên trượt còn nghệ hơn.

Giúp Tạ Ương Nam mặc đầy đủ trang bị, Trì Thanh Diễm vỗ vô mông có cái đệm lót hình con rùa đáng yêu của cậu, muốn khoe sức hút trước mặt người trong lòng, giống như một con khổng tước xòe đuôi, dùng hết vẻ đẹp trai của mình nhanh chóng trượt xuyên qua lớp tuyết như một thanh kiếm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...