Chương 56: Đừng bỏ rơi anh

[em thua rồi, em tin anh]

Rõ ràng không uống một ly gì có chứa nồng độ cồn, nhưng tế bào thần kinh vẫn sinh ra nồng độ hưng phấn như say rượu, cả người như bay xuống từ trên không trung, cảm giác bay bổng này làm người ta thấy sợ hãi, nhưng khi cả hai chân chạm mặt đất, mới nhận ra đó chỉ là một quá trình cần một chút dũng khí để chinh phục.

Tạ Ương Nam không biết mình ra khỏi quán ăn như thế nào, cũng không biết từ khi nào đã trở về phòng, chờ thân thể ngã vào trong lớp chăn mềm mại, bị người đàn ông cao hơn đỉnh đầu từng chút từng chút hôn môi, cậu mới miễn cưỡng từ bên trong sương mờ hoảng hốt bừng tỉnh lại.

Mái tóc bị chạm nhẹ, phía sau lưng cũng bị bàn tay ấm áp vuốt ve, Tạ Ương Nam biết người đàn ông đang an ủi tâm tình trong lòng mình, cho dù hai người đang chặt chẽ dính sát nhau, nhưng chỉ là cảm xúc đơn thuần không chút sắc dục.

Có vẻ như ngoài hấp dẫn thân thể ra, còn có thể thu hút cả những mong muốn mà đối phương cần.

"Không làm sao?" Tạ Ương Nam ngẩng đầu lên, đối mặt với người đàn ông ở cự ly gần trong bóng tối, chỉ cần tới gần một chút, có thể chạm chóp mũi nhau, hơi thở nhẹ nhàng đan xen, cậu ảo tưởng hai người như hòa vào nhau làm một.

"Không làm." Trì Thanh Yên cúi đầu dí sát vào cậu, kề môi chạm môi: "Hiện giờ chỉ muốn ôm lấy em như thế này."

"Ừm." Tạ Ương Nam cũng không ngạc nhiên, bởi vì cậu cảm nhận được sự quan tâm chăm sóc của người đàn ông này, nếu anh thực sự muốn làm, mình cũng sẽ vui vẻ đồng ý.

Chủ động dâng môi lên, Tạ Ương Nam hôn rất nhẹ, đôi môi khô ráo nhợt nhạt dán vào nhau.

Cậu nhắm mắt lại, chìn đắm vào trong ấm áp của người đàn ông, cậu nghe thấy mình nói: "Em thua rồi, em tin tưởng anh."

Tảng băng trong lồng ngực anh cuối cùng cũng chịu tan ra, nhưng trái tim của Trì Thanh Yên không vui vẻ như mong muốn, anh biết rằng sự mềm yếu của Tạ Ương Nam là kết quả của những nỗ lực chung của anh và Trì Thanh Diễm, nhưng bản thân Tạ Ương Nam lại không biết điều đó.

Anh còn một trận đánh ác liệt đang chờ.

Ôm người chặt hơn một chút, Trì Thanh Yên nhẹ giọng nói, "Ngoan, ngủ đi."

Một đêm không mộng.

Ngột ngạt trong lòng cho tới nay đã được phá vỡ, tối hôm qua ngủ rất sớm, tâm tình kiệt sức mệt mỏi quá độ sau những thăng trầm của cảm xúc đã được giấc ngủ an ủi, Tạ Ương Nam cảm thấy thân thể mình chưa bao giờ thoải mái đến vậy.

"Chào buổi sáng." Âm thanh vang lên rất gần bên tai.

Nhẹ nhàng nhấc mí mắt, Tạ Ương Nam cũng nói một tiếng sớm, trở mình, mắt chưa mở hết, nhấc một bên tay chân ôm lấy toàn bộ nam nhân bên cạnh.

Trì Thanh Diễm tự nhiên được thích mà sợ đón nhận cái ôm của Tạ Ương Nam, im thin thít, sợ vỡ nát hình ảnh tốt đẹp này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...