Chương 60: Hảo cảm

[Tôi thật ghen tỵ A Diễm]

Một người đang cố tình tiếp cận, còn một người thì đang cố gắng tiếp cận, khiến cho những người dường như vốn đã âm thầm biết nhau từ lâu, lại bị xem như lần đầu gặp gỡ, đang tiến vào gian đoạn làm quen đầu tiên.

Ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm rất lâu, trong lúc đó Trì Thanh Yên kể hết mấy chuyện ngu ngốc khi Trì Thanh Diễm còn trẻ trâu hay làm, Tạ Ương Nam nghe đến vui vẻ, nhưng Trì Thanh Diễm uất ức muốn chết.

Tại lúc còn bé cả gan, cái hố mà Trì Thanh Yên lắp một chút chứng cứ cũng chẳng có, hắn ngu ngục cảm thấy cực kỳ tin cậy anh trai bởi vì đã giúp mình dọn dẹp phần cuối, chờ sau này mới biết cái nết xấu tính của Trì Thanh Yên, nhưng thu hồi ba phần nanh vuốt đối với hắn, không hiểu sao anh lại chủ động úp nồi lên lưng (chủ động nhận lỗi thay ku e).

Một câu tóm gọn đó là hắn không thể chơi lại Trì Thanh Yên.

Trì Thanh Diễm nghiến răng nhìn Tạ Ương Nam trò chuyện vui vẻ, muốn chối rằng anh đem chuyện xấu hổ của mình dùng làm thủ đoạn để kéo gần khoảng cách với Tạ Ương Nam, nhưng người ta kể đều là sự thực, gian xảo đến nỗi không có chỗ cho hắn chen vào.

Chờ lúc Trì Thanh Yên đi vệ sinh, mới có chút thời gian ấn Tạ Ương Nam vào trong lồng ngực hôn ngấu nghiến cho hả giận.

"Ưm...Đừng, anh...Anh của anh sẽ, thấy bây giờ!" Tay Tạ Ương Nam đẩy lồng ngực hắn, đầu liều mạng ngửa ra sau trốn tránh cái hôn tới tấp muốn áp tới, dùng hết sức từ chối hành động thân mật đột ngột của Trì Thanh Diễm.

"Sợ gì chứ." Trì Thanh Diễm thấy cậu giãy giụa thật lợi hại, không còn cách nào chỉ có thể cam chịu đi xoa xoa mông thịt của cậu: "Anh hôn vợ anh, là chuyện gì đó kinh khủng lắm hả?"

"Ở chỗ riêng tư muốn làm gì cũng được hết, nhưng ở trước mặt người ngoài thì phải chú ý chút." Tạ Ương Nam trốn tránh hắn lôi kéo mình, nhỏ giọng trách cứ hắn: "Còn vậy là em giận đó."

"Biết rồi." Trì Thanh Diễm miễn cưỡng thỏa hiệp, không biết là do lời nói vừa nãy, hay là do câu nào đó.

Cảm giác cảm xúc của hắn tuột dốc, Tạ Ương Nam định an ủi hắn hai câu, khóe mắt thoáng nhìn thấy hình bóng Trì Thanh Yên, nhanh chóng bậc thẳng người như lò xo, lộ ra nụ cười nhàn nhạt với người nọ.

Trước mắt phải tạo quan hệ tốt với Trì Thanh Yên, tối đến Trì Thanh Diễm vỗ về sau cũng không muộn.

Ba người không giỏi nấu nướng lắm, tất nhiên đồ ăn ở nhà cũng không phải tự làm, trước khi Tạ Ương Nam tới hai anh em đã gọi một chút thức ăn ngoài, ngồi một chốc ở phòng khách, chuông cửa đã vang lên.

Tạ Ương Nam rất thích đồ ăn ở nhà hàng tư, nhìn từng món từng món toàn là món mình thích, cậu yên lặng ném cho Trì Thanh Diễm một ánh mắt nhẹ nhàng vui vẻ.

Đón lấy ánh mắt của cậu Trì Thanh Diễm cũng chẳng đắc ý gì, là vì chỗ nhà hàng này là Trì Thanh Yên lựa, đồ ăn cũng là Trì Thanh Yên đặt.

Anh hiểu Tạ Ương Nam chẳng hề thua kém mình.

Trì Thanh Diễm càng nghĩ càng tức.

Lúc hai anh em chạm mắt nhau sóng gió ngầm mãnh liệt xẹt qua đáy mắt, Tạ Ương Nam chẳng hiểu gì, cậu chỉ thấy đêm nay Trì Thanh Diễm có hơi trầm lặng, nhưng cậu cũng không hỏi nhiều, lực chú ý đều bị lời nói chậm rãi của Trì Thanh Yên hấp dẫn mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...