Chương 65: Mùi hương trí mạng
[đêm giao thừa sang năm có thể về sớm với em một chút được không]
Ngoại trừ mũi, các giác quan khác dường như đã dừng hoạt động.
Cậu mùi hương này dẫn dắt, bước vào một thế giới vô cùng kỳ lạ, những hình ảnh rời rạc không ngừng xẹt qua, những tạp âm ngắn ngủi, theo thời gian, mùi hương thoang thoảng để lại cho cậu ấn tượng rất sâu trở nên quen thuộc khi nào không hay.
Chúng không quan tâm cậu chống cự, không để ý cậu sợ hãi, ầm ầm ầm mạnh mẽ đập vào tâm trí cậu, làm cho cậu không thể quyết chối bỏ đi những suy đoán kỳ dị của chính mình, thậm chí ngay cả lúc người đàn ông cầm tay cậu thả xuống hộp sữa bò cũng không hay biết.
Trì Thanh Yên thay đổi tay khoát lên vai cậu, cúi đầu tiến tới bên tai cậu, môi mỏng chỉ cách vành tai một tí ti, phun ra khí nóng ở tai cậu: "Ương Nam, em sao vậy?"
Hơi thở nóng bỏng kia vực lại tâm trí Tạ Ương Nam, da thịt bị hà hơi có chút tê dại, dùng hết sức, Tạ Ương Nam mới kìm lại nỗi sợ hãi có thể thốt ra khỏi miệng bất cứ lúc nào.
"Xin...xin lỗi, em đột nhiên có chút việc, em, em không làm kịp." Tạ Ương Nam lung tung lùi về sau, va vào lồng ngực người đàn ông vốn đang kề sát phía sau, lập tức né tránh như bị điện giật, vội vã lách qua khe hở giữa anh và bàn, từ trong lồng ngực chạy ra ngoài.
Trì Thanh Yên nhìn bóng lưng cậu chật vật không thôi, đôi môi mím lại, người chạy đi biến mất đằng sau cánh cửa không thấy tâm hơi, lúc này mới xoay tầm mắt lại, sắc mặt âm trầm cầm khăn lau dọn tàn cục.
Chân răng run rẩy không ngừng, lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội, Tạ Ương Nam như phát điên, không ngừng lục lọi tủ quần áo, tủ đầu giường, trước bàn để máy tính, trong nhà vệ sinh, lục tìm khắp nơi chỉ để tìm bằng được một lọ nước hoa, kết quả dĩ nhiên là không.
Cậu chưa bao giờ để ý Trì Thanh Diễm đặt nước hoa ở đâu.
Căm hận chính mình nhận ra quá trễ, Tạ Ương Nam ngã gục xuống giường, trên mặt tràn đầy mờ mịt không thể tin được.
Trong phòng mở điều hòa, ánh nắng chói lọi ngoài cửa sổ chiếu vào, Tạ Ương Nam rất thích cả căn phòng đều sáng ngời, nhưng chẳng biết vì sao, cậu lại cảm thấy lúc này đây sao mà lạnh lẽo đến đáng sợ, lạnh đến mức làm cho cậu nghẹt thở, cái ấm áp này không ấm được trên người cậu.
Thân thể trong một thời gian dài không nhúc nhích trở nên đơ cả người, thân thể đến cả tâm đều đau nhói khiến Tạ Ương Nam không thể từ trong đống hỗn độn kéo suy nghĩ trở lại được, cậu chậm chạp kéo chăn, mượn lực kéo làm cơ thể động đậy, ngay lúc cậu vừa lôi kéo, điện thoại cậu để trên giường lật xuống rơi trên mặt đất.
Màn hình lớn là một màu đen sâu thẳm, nhưng màu đen vô tận này lại nung một tia hy vọng nhỏ nhoi trong tình cảnh khốn khó lúc này của Tạ Ương Nam.
Đúng rồi, cậu nên trực tiếp hỏi Trì Thanh Diễm, hỏi lọ nước hoa rốt cục là đặt ở chỗ nào, nếu như để ở chỗ khác, thì chẳng phải cậu nãy giờ toàn suy nghĩ miên man thôi sao.
Bình luận