Chương 66: Vùng xám
[người mà em thích đến tột cùng là hắn, hay là tôi]
Đừng nói cho. . . Trì Thanh Diễm...
Trì Thanh Yên thế nào cũng không nghĩ tới, phản ứng đầu tiên Tạ Ương Nam khi biết sự thật, không phải là nổi thống khổ của chính mình, không phải là giận dữ mắng anh ép cậu tham gia, mà chính là lo lắng quan tâm đến cảm thụ của Trì Thanh Diễm trước tiên.
Lúc trước quyết định ngả bài với Trì Thanh Diễm hình ảnh ấy hoàn toàn rõ mồn một trước mắt, anh sâu sắc nhớ tới giọt nước mắt lóe lên ở trên khóe mắt của kẻ kiêu ngạo như Trì Thanh Diễm, còn có lời nói xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra đã khoét thành một vết sẹo, tới nay vẫn chưa lành, mà đã phải gánh thêm hình phạt thê thảm vô cùng tàn khốc này.
Thân thể anh trở thành da tróc thịt bong, sưng tấy làm mủ thối rữa, không thể nào chấp nhận được những lời quyết đoán như vậy.
Họ ngầm bày tỏ sự quan tâm hết lòng của mình dành cho nhau, vậy còn anh? Anh thì tính là cái gì?
Tạ Ương Nam trước mắt đang khóc không thành tiếng, hoảng hốt giờ đây cùng thống khổ khi đó của Trì Thanh Diễm từ từ chồng chéo lên nhau, hợp vào nhau, lời kết án oan nghiệt đầy bi thương mạnh mẽ đâm vào tử huyệt (nơi trí mạng) của Trì Thanh Yên, bộ giáp tượng trưng cho lí trí và bình tĩnh không còn bảo vệ được anh nữa rồi.
Mặt nạ bị xé toạc thành nhiều mảnh rách rưới, không quan tâm vẻ chống cự của Tạ Ương Nam, Trì Thanh Yên từng bước từng bước tiếp tục tới gần cậu, giọng điệu không nhẫn được: "Em biết em đang nói cái gì không?"
Tạ Ương Nam không hiểu Trì Thanh Yên lại lên cơn gì, cậu mắt thấy người đàn ông cao lớn đột nhiên tỏa ra khí áp lạnh lẽo, tín hiệu nguy hiểm truyền đến làm lông tơ cậu dựng hết cả lên, gào khóc bị dọa cho tạm dừng, làm cậu chịu đựng không ngừng khóc thút thít.
Người đàn ông tiến bao nhiêu, cậu lùi về sau bấy nhiêu, Tạ Ương Nam cắn chặt hàm răng chống đỡ cảm giác đáng sợ ngột ngạt Trì Thanh Yên mang tới, đôi mắt sắc như kim châm, cố gắng bắt ép muốn cậu nói ra lời cuối cùng.
"Có thể, có thể xem như chỉ là hiểu lầm được không." Tạ Ương Nam căng thẳng đến cả hầu kết không ngừng lăn lăn: "Anh không nói, tôi không nói, chúng ta đều quên hết đi, tôi, tôi sẽ cách xa anh ra, sẽ không...Sẽ không quấy rầy anh nữa."
"Chỉ là hiểu lầm." Trì Thanh Yên bậc cười, như chẳng phải là ý cười: "Không muốn quấy rầy nữa."
Nhẫn nại của anh bị rút cạn hết sạch, trực tiếp dang rộng tay tóm lấy Tạ Ương Nam vẫn luôn đang né tránh, động tác đột ngột không báo trước của anh làm Tạ Ương Nam phản ứng không kịp, bị người nọ dùng lực ném mạnh, lung tung ngã xuống giường bên cạnh.
Tạ Ương Nam thất thần, bàn tay vốn đang nắm chặt buông lỏng, lọ nước hoa giống như thuốc kích nổ, theo trọng lực mạnh mẽ đập xuống đất, thân lọ tinh xảo trong suốt khi chạm xuống mặt đất trong nháy mắt chia năm xẻ bảy vỡ tan, hương thơm nồng nặc từ chất lỏng một giây sau đã bay tứ tán bao trùm không khí xung quanh.
Bình luận