Chương 69: Dỗ dành
[cậu không phải là không quan tâm Trì Thanh Yên]
Nhìn thấy nhà hàng kiểu tây này, Tạ Ương Nam nhanh chóng nhận ra ý đồ của Trì Thanh Yên.
Tại nơi đây anh muốn từng chút từng chút một nói cho cậu biết, cậu cứ ngỡ những chuyện như thế này lúc trước đã cùng Trì Thanh Diễm trải qua, nhưng sự thật là trải qua cùng anh.
Chẳng trách, cậu nói làm sao mà một người yêu thích ăn đồ lẩu xiên que và thịt nướng như Trì Thanh Diễm lại dẫn cậu tới những chỗ như thế này để hẹn hò.
Tạ Ương Nam chỉ đành bất lực xóa bỏ mối liên quan giữa nơi này với Trì Thanh Diễm, cố gắng thay bằng Trì Thanh Yên trước mắt đang ra sức tán tỉnh cậu.
Hai chân truyền đến một trận vuốt ve ám muội, sau khi hồi thần lại Tạ Ương Nam chỉ cảm giác ở mỗi nơi mà anh lướt qua nổi hết cả da gà: "Đừng như vậy..."
"Lần đầu tiên đưa em tới đây, nhưng thật ra đó là lần thứ hai tôi và em gặp nhau." Lúc này Trì Thanh Yên không còn giấu giếm nữa: "Lúc đó tôi thật sự muốn tới rửa tay, nhưng em lại không nói một lời đã mạnh mẽ kéo tôi vào trong."
Anh cố ý nhắc nhở: "Ương Nam, sau đó tôi nhịn không được, bắn hết vào bên trong em, em còn nhớ chứ?"
Tạ Ương Nam nghe anh vạch trần không một chút che giấu, sợ hãi nhìn xung quanh, thấy không có người mới yên tâm, quay đầu lại xấu hổ quát anh: "Trì Thanh Yên!"
Khẽ cười một tiếng, Trì Thanh Yên biết rõ chừng mực nên không nhắc lại, chỉ giống như trước đây, như một buổi hẹn họ bình thường giữa những cặp tình nhân, dẫn dắt một số chuyện làm cho Tạ Ương Nam bớt căng thẳng.
Khí thế bức bách trên người Trì Thanh Yên đã tan biến, trước kia Tạ Ương Nam vẫn còn chút khó chịu, có thể là do giọng điệu của người đàn ông tự nhiên hơn trước, những ký ức ép buộc cậu dần dần dung hòa với anh, điều này làm Tạ Ương Nam hiểu ra rằng, cậu thật sự không phải không quan tâm Trì Thanh Yên.
Sau khi ăn xong Trì Thanh Yên dẫn người ra bãi đậu xe lấy xe, dọc đường đi anh nắm lấy tay Tạ Ương Nam thật chặt, một giây cũng chẳng muốn rời.
Ở ngay chỗ này là nơi mà anh không muốn nhớ tới, dù sao lúc đó anh vô lực nhìn Trì Thanh Diễm hôn Tạ Ương Nam, nhìn hắn mang người đi, anh chỉ có thể làm con rùa đen rục cổ, anh hiếm khi nếm phải cảm giác thua cuộc.
Tạ Ương Nam chả biết gì cả, lúc ngồi vào trong xe chạy đến nơi khiến cậu có hơi hoảng, cậu chẳng thể ngờ tới, Trì Thanh Yên mang cậu trở lại nhà cậu.
Khoảng thời gian bởi vì Trì Thanh Yên đến, Tạ Ương Nam đồng ý lời yêu cầu của Trì Thanh Diễm luôn ở nhà hắn, thật sự đã lâu không về nhà mình, tùy tiện đưa tay sờ lên mặt bàn, dính một lớp bụi nhợt nhạt trên tay.
Cậu bảo Trì Thanh Yên chịu chật chội ngồi trên ghế salon, Tạ Ương Nam muốn đi lấy khăn lau dọn một chút, nhưng cậu chưa đi được hai bước, phát hiện người đàn ông không nghe theo lời cậu, mà bước từng bước đi theo sau cậu không tha.
Bị một đôi tay nhẹ nhàng vòng qua eo, Tạ Ương Nam căng thẳng dưới động tác của người đàn ông, cậu không được tự nhiên mở miệng: "Anh...Anh..."
Bình luận