Chương 71: Nói dối
[sao miệng em hồng vậy]
Cách nhà càng gần, nội tâm Tạ Ương Nam càng thấy bất an, cậu cảm thấy mình như một đứa trẻ bất cẩn làm bậy không dám gặp cha mẹ, bây giờ cậu không dám gặp mặt Trì Thanh Diễm.
"Trì Thanh Yên." Tạ Ương Nam nắm lấy dây an toàn, quay đầu nhìn người đàn ông đang tìm chỗ đậu xe: "Tôi..."
Anh không hề nói gì, Trì Thanh Yên biết cậu đang rất lo lắng, lo sợ Trì Thanh Diễm mà biết được không biết hậu quả đáng sợ như thế nào, tuy anh biết rất rõ đây không phải là vấn đề.
Thực ra khi vừa bắt đầu, Trì Thanh Yên cũng không định che giấu Trì Thanh Diễm người đã biết rõ chân tướng của sự thật, nhưng phản ứng lúc đó của Tạ Ương Nam thúc đẩy anh làm ra cái lựa chọn này.
Một là bởi vì ghen tỵ Tạ Ương Nam chỉ một lòng muốn Trì Thanh Diễm, hai là theo phản ứng của Tạ Ương Nam lúc đó, nếu nói ra việc hai người bọn anh từ lâu đã trở thành đồng lõa, hợp tác lừa cậu, hậu quả xảy ra có thể sẽ không dễ dàng như anh nghĩ.
Đã có một con đường dễ dàng thỏai mái hơn để đi, vậy không lý nào lại đi chọn con đường gồ ghề khó khăn làm gì, đến lúc đó chỉ cần cùng A Diễm diễn một vở kịch, chuyện này sẽ đi tới cái kết hoàn mỹ, mọi thứ đều hướng tới một kết quả tốt đẹp nhất.
Chỉ là giờ đây Tạ Ương Nam sẽ phải gánh chịu một chút dằn vặt trong lòng.
Xe vững vàng dừng lại, Trì Thanh Yên tháo dây an toàn, nghiêng người cúi đầu hôn một cái lên môi Tạ Ương Nam: "Tin tôi."
Thấy người đầy mặt sầu lo, Trì Thanh Yên có chút không đành lòng: "Bằng không sớm một chút nói cho A Diễm đi, nói nhanh giải quyết nhanh, kéo dài mãi làm em lo lắng."
Nói xong nhéo nhéo mặt Tạ Ương Nam, muốn làm người cười lên một cái.
"Vậy anh muốn làm sao để nói cho hắn biết." Tạ Ương Nam vẫn không thể yên tâm: "Hắn rất thích ăn dấm chua, tôi không thể tưởng tượng được hắn sẽ làm sao...làm sao mà chấp nhận được quan hệ giữa tôi và anh."
"Tôi tự có cách." Trì Thanh Yên cố ý lướt qua không muốn nói: "Tôi và hắn từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, trừ em, tôi chính là người hiểu rõ hắn nhất, muốn cho hắn chấp nhận tuy không dễ dàng, thế nhưng cũng không phải không có cách."
"Cho nên em chớ suy nghĩ lung tung, chỉ cần em ngoan là tốt rồi." Trì Thanh Yên sờ sờ mặt của cậu: "Tất nhiên, nếu như ngay bây giờ em đến hôn nhẹ tôi thì càng tốt hơn."
Tạ Ương Nam trừng mắt nhìn, nhìn anh quăng tới một ánh mắt mong chờ, nghĩ thầm tuy rằng cậu cảm thấy lối phát triển của hai người nhanh quá mức, giường cũng đã lên, tới một cái hôn cũng không có gì kỳ lạ, chần chờ vài giây, quyết định thuận theo ý người đàn ông.
Cậu còn chưa kịp hành động, người đàn ông trước mắt đã chờ không nổi kề mặt ép tới.
"Thôi, không làm khó em." Trì Thanh Yên đầu tiên là hôn một cái lên chóp mũi cậu: "Lại cho em thêm thời gian, đến lúc đó để em tự mình bù cho tôi."
Bình luận