Chương 72: Chạy trốn
[bọn họ vong tình ôm hôn dưới màn pháo hoa đẹp nhất]
Tạ Ương Nam nhận được tin nhắn của Trì Thanh Diễm, đúng lúc là mới vừa tan học không lâu, cậu liếc xem tin nhắn, sau đó đặt điện thoại xuống, làm cho xong bài tập trong tay, rồi mới gom sách đi đến bãi đậu xe trong trường.
Sáng nay cậu tỉnh giấc nhận ra bên cạnh trống không, mò ra một hơi khí lạnh, không giống như mới vừa rời đi.
Chờ rời giường rửa mặt xong xuôi trong phòng một mảnh yên tĩnh, Tạ Ương Nam đi gõ cửa phòng Trì Thanh Yên, không có ai đáp lại, mở cửa nhìn vào trong không thấy anh đâu.
Hai anh em mới sáng sớm định giở trò quỷ gì không biết.
Tạ Ương Nam gửi một tin nhắn hỏi Trì Thanh Diễm rằng bọn hắn đi đâu vậy, tới khi cậu bắt đầu đi học mới chậm chạp rep, người nọ nói trong nhà có chút chuyện nên phải trở về, cũng không phải chuyện gì to tát, lúc này mới yên tâm nghiêm túc lên lớp.
Lớp học cách bãi đậu xe cũng không gần, Tạ Ương Nam đi hồi lâu mới đến, cậu còn cách một khoảng, đám đông từ từ thưa thớt dần, nhìn thấy nam sinh cao to tiêu sái dựa vào chiếc xe motor đen quen thuộc.
Hắn mặc một cái jacket phi công rộng rãi, phía dưới là quần bò đen mang giày converse, mặc một cây cùng màu từ trên xuống dưới nhưng chẳng hề đơn điệu, ngược lại còn tôn lên dáng vẻ điềm đạm ngầu lòi level max, thật sự là hạc trong bầy gà.
Tạ Ương Nam chú ý tới rất nhiều người đi ngang qua đều ngoái đầu lại, nếu không phải nhìn bề ngoài của hắn lạnh lùng không dễ tiếp cận, nói không chừng đã sớm có người tiến tới xin số.
Đang đưa mắt nhìn cái người vô tình giả vờ đẹp trai, có lẽ là thân giao cách cảm, người nọ đang cúi đầu chơi điện thoại đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt phóng thẳng tới Tạ Ương Nam.
Hắn nhận ra cậu đến, một giây sau không chút keo kiệt hướng về phía cậu lộ ra nụ cười xán lạn.
Như mặt băng cứng bị dung nham dưới đáy đánh tan, chỉ hòa tan với một mình cậu lộ ra vẻ cưng chiều khiến tim Tạ Ương Nam đột nhiên đập mạnh, cậu không chút do dự tăng nhanh bước chân, cuối cùng thẳng tắp nhào vào trong lồng ngực Trì Thanh Diễm.
Cho dù xung quanh có hai ba con mèo nhỏ đi ngang qua, cậu cũng không cần để ý tới.
"Chạy nhanh như vậy làm cái gì, cẩn thận ngã." Trì Thanh Diễm một cánh tay ôm cổ cậu, cong khuỷu tay sờ lên đầu cậu, một tay móc chìa khóa trong túi ra, đi cắm ổ khóa motor.
"Tới đây anh đội cho em."
Trì Thanh Diễm lấy từ trên xe một cái nón bảo hiểm cùng kiểu với hắn, nhưng là màu trắng, nhẹ nhàng chụp lên trên đầu Tạ Ương Nam, vừa quan sát sắc mặt người kia, cẩn thận không để cậu đau.
Hắn giúp đến nghiêm túc, Tạ Ương Nam không nhúc nhích, ánh mắt một giây cũng không rời khỏi mặt hắn, cậu nghĩ, Trì Thanh Diễm dường như sẽ luôn có biện pháp làm cho cậu không thể dời mắt đi.
Chờ sau khi đội lên xong ngoan ngoãn ngồi đằng sau Trì Thanh Diễm, hai tay vòng qua ôm chặt eo hắn, Tạ Ương Nam lúc này mới dành ra một chút để hỏi: "Trì Thanh Diễm, anh muốn mang em đi đâu đó."
Bình luận