Chương 82: Bắt nạt
[Bây giờ tôi đang rất ghen]
Quần áo hôm nay Trì Thanh Yên mặc khá giản dị, bên trong là một chiếc áo thun trắng cổ tròn, bên ngoài khoác một chiếc cardigan màu yến mạch nhẹ nhàng, phía dưới là quần jean xanh nhạt, anh ngồi tựa lưng vào ghế tư thái vô cùng thư giãn thoải mái.
Thoạt nhìn, anh ấy giống như một học trưởng hiền lành tốt bụng với mọi người.
Chỉ có Tạ Ương Nam ngồi đối diện bàn ăn mới biết rõ, dưới dáng vẻ dịu dàng này của anh, ấn giấu một đôi mắt chỉ cần liếc một cái, có thể dễ dàng đánh sập phòng tuyến tâm lý của người ta chỉ trong nháy mắt.
Cho nên Tạ Ương Nam cơ hồ không hề nghĩ ngợi, lập tức nghe lời mà đứng lên, cậu mím môi thấp thỏm vòng qua bàn, có chút xấu hổ đứng bên cạnh Trì Thanh Yên.
"Trì Thanh Yên."
Đầu tiên Tạ Ương Nam thử gọi tên anh, sau đó không biết nên nói gì tiếp theo, mới giải tỏa được bầu không khí căng thẳng này.
Trì Thanh Yên nghe thấy được, nhưng anh vẫn vờ như không, chỉ khẽ rũ mắt xuống, nắm lấy tay Tạ Ương Nam, nhẹ nhàng vuốt ve thưởng thức ngón tay nhỏ dài của cậu.
Bộ dạng hờ hững của anh càng làm Tạ Ương Nam thêm hoảng hốt.
"Trì Thanh Yên, anh giận sao?" Tạ Ương Nam nắm ngược lại tay anh, tầm mắt chuyển đến cái chỗ phía dưới vừa nãy bị mình dẫm lên, nơi ấy còn đang ngóc cao đầu, gồ lên thành một bọc nhỏ.
Giọng điệu Trì Thanh Yên vẫn rất thoải mái: "Tại sao tôi lại tức giận chứ?"
Anh hỏi ngược lại khiến Tạ Ương Nam thật sự xác định chắc chắn, anh không chỉ giận, mà là rất tức giận.
Tính tình hai anh em này khác nhau rất nhiều, nếu Trì Thanh Diễm giận lên, hắn đã sớm muốn đi trừng phạt cậu.
Còn Trì Thanh Yên thì lại ẩn chứa một bầu sát khí, không cần phải mở miệng, đã có thể khiến người ta bé ngoan tự mình tới nhận lỗi.
Chỉ đơn giản là một sự trừng phạt về thể xác đã có thể lừa gạt trót lọt, sau đó phải chuộc tội lại gấp đôi cả về tinh thần lẫn thể xác.
Vế phía sau rất khó để thực hiện.
"Thanh Yên." Tạ Ương Nam nhẹ nhàng gọi tên anh một tiếng, còn chưa chờ Trì Thanh Yên kịp phản ứng, ngay lập tức cúi xuống hôn lên gò má anh.
Thấy Trì Thanh Yên ngơ ngác, Tạ Ương Nam chớp mắt nhìn, sau đó hôn liên tục mấy cái liền, lúc này mới cẩn thận mở miệng, "Đừng giận, em sai rồi."
Bị Tạ Ương Nam đột ngột dâng lên nụ hôn đã kịp hoàn hồn lại, Trì Thanh Yên nheo mắt, không nhịn được, kéo người vào trong lồng ngực, đặt người ngồi lên trên đùi mình.
Tay Trì Thanh Yên chui vào vạt áo cậu, sờ lên eo nhỏ trơn láng của cậu, "Chỉ vậy thôi?"
Bàn tay anh mang theo nhiệt độ thiêu đốt, mơn trớn khắp nơi làm cho da thịt run rẩy nổi cả da gà, Tạ Ương Nam bị anh sờ muốn nhũn ra, cả người dựa vào trên người anh.
Cậu nhìn sắc mặt anh rốt cuộc đã buông lỏng, biết Trì Thanh Yên thích kiểu này nên yên tâm không ít, cho nên không nghĩ nhiều nữa, cúi đầu hôn lên môi anh.
Bình luận