Chương 86: Đừng rời bỏ em

[vụt chạy làm khóe mắt cậu đỏ hoe]

Những đám mây xám đậm dày đặc dần bao rợp cả bầu trời, , thỉnh thoảng còn có vài tia sét lóe lên, tiếp theo là tiếng sấm âm u cảnh báo, thời gian trôi qua, dường như sức nặng trên người mình càng ngày càng thấp, uy thế mà thiên nhiên mang tới khiến cảnh tượng người đi đường càng thêm vội vã, một lòng hướng về nhà.

Trong đó không bao gồm Tạ Ương Nam.

Chần chừ vài giây sau đó mới đuổi theo Trì Thanh Diễm, cho nên cái người tay dài chân dài – Trì Thanh Diễm chạy mất không thấy bóng dáng đâu, khi Tạ Ương Nam ra khỏi thang máy, chạy ra gara nhà xe để chắc chắn là motor của hắn còn hay không, lúc chạy tới thì phát hiện nó vẫn còn đó lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thật may người này không có nổi nóng chạy đi đua xe.

Mất phương hướng, Tạ Ương Nam như con ruồi không đầu, lang thang không mục đích đi tới khu phố lân cận trung tâm thương mại, cậu không ngừng soi xét qua từng khuôn mặt, từng hình bóng, nhưng hết lần này đến lần khác đều không phải.

Cùng với nổi thất vọng này, day dứt trong lòng cậu từ từ tăng lên, dù đã đoán được Trì Thanh Diễm sẽ rất khó để chấp nhận, nhưng tận mắt chứng kiến dáng vẻ kiêu ngạo xán lạn trên khuôn mặt giờ đây, lộ ra nổi thống khổ phải chịu đựng sự đả kích sâu sắc của hắn, Tạ Ương Nam hổ thẹn đến trong lòng quặn đau, không thể thở nổi.

Cậu làm như vậy, có đúng không?

Lưu luyến sự ấm áp của hai người, đê tiện hưởng thụ tình yêu thương của bọn họ.

Cậu bị làm cho choáng váng đầu óc, ích kỷ muốn Trì Thanh Diễm cũng chấp nhận mối quan hệ ba người không lý lẽ này, nhưng cơn tức giận của hắn như cây búa tạ, đánh thức cậu từ bên trong chốn hỗn loạn đầy sa đọa.

Làm sao cậu có thể ngang nhiên bị Trì Thanh Yên dụ dỗ như thế, vọng tưởng có thể nắm giữ đồng thời cả người cơ chứ?

Nhưng cậu, thật sự có thể từ bỏ Trì Thanh Yên khi anh đang cố gắng bước từng bước nhích lại gần mình sao?

Trì Thanh Diễm đau khổ, Trì Thanh Yên nhẫn nại, bọn họ giống nhau, nhưng họ lại có hai khuôn mặt khác nhau không ngừng xoay chuyển trong tâm trí của Tạ Ương Nam, như thể vì bọn họ cùng nhau thay nghén bởi cùng một người mẹ, tại nơi này cùng Tạ Ương Nam chằng chịt đan xen chặt chẽ quấn lấy nhau, dù cho thế nào cậu cũng không thể bỏ lại một ai.

Cái kết luận này khiến nổi lòng áy náy của cậu ngày một lớn hơn.

Một giọt, hai giọt, những hạt mưa lạnh lẽo dần rơi, Tạ Ương Nam mờ mịt nhìn đường phố vắng vẻ, đôi mắt từ từ mất đi tiêu cự, cậu khẽ thở dài một hơi, đi tới cửa hàng tiện lợi bên cạnh trú mưa, mất lực tựa lên tường.

Dấu chấm mưa trên mặt đất càng ngày càng dày đặc, trong phúc chốc, một màn mưa bất chợt ào đến trước mắt, Tạ Ương Nam ngây người nhìn vào khoảng không mờ mịt, cảnh tượng quen thuộc này đột ngột kéo cậu quay lại ký ức mà cậu không muốn nhớ đến nhất.

Cũng là một đêm mưa tầm tã như vậy, cậu nhận được tin cha mẹ qua đời.

Một vụ tai nạn giao thông bất ngờ cướp đi sinh mạng của hai người mà cậu yêu thương nhất, mặt tài xế gây chuyện đỏ bừng, mơ hồ nói chuyện lắp bắp, để tỏ rõ gã thực sự say rượu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...