Chương 87: Giải quyết

[lớn tiếng lên, tốt nhất là làm cho người bên ngoài nghe thấy]

Lúc đó xông ra khỏi nhà cũng là bởi vì nhất thời bị úng não, chờ bị gió lạnh thổi qua, Trì Thanh Diễm đầy mặt giận dữ đã từ từ bình tĩnh lại.

Trì Thanh Yên cái tên này...

Tức ỉa máo đá bay cục đá ven đường, đi nhanh từ từ nện bước chậm lại, Trì Thanh Diễm nghiến răng, trong lòng thầm mắng cái tên quỷ sứ gian xảo kia mười ngàn lần, mới hạ hỏa được một ít.

Sau đó lại nhớ tới vẻ lo lắng sợ hãi của Tạ Ương Nam, tuy cậu thiên vị Trì Thanh Yên làm hắn bất mãn quá chừng, nhưng nếu đứng ở góc độ của cậu, cậu chắc là sẽ đổ hết tội lỗi về phía mình, để giảm bớt mâu thuẫn trong cuộc đối đầu này.

Thật là...ngốc.

Trì Thanh Diễm bất đắc dĩ thở dài.

Nếu đã chạy đi, cũng không thể quay về nhanh vậy được, vừa vặn vừa trú mưa, vừa làm no bụng trước đã, Trì Thanh Diễm tùy tiện quẹo vào một nhà hàng, định ăn bể bụng cho đỡ tức, ăn cho no rồi nói sau, hắn dù thể nào cũng không ngờ được, Trì Thanh Yên sẽ thả Tạ Ương Nam một mình lủi thủi ra ngoài đi tìm hắn, dưới cơn mưa lớn như thế này.

Cục cưng của hắn đang chật vật đứng hứng mưa ngoài kia, cả người ướt đẫm, khuôn mặt xinh đẹp cúi gầm xuống, không nhìn rõ sắc mặt, mà từ những cử chỉ của cậu, cậu hiện tại chắc chắn không dễ chịu.

Sốt ruột hoảng loạn xông lên phía trước, quả nhiên bắt gặp được khóe mắt oan ức ửng đỏ cả lên, hắn còn chưa kịp tới an ủi, đã bị người nọ lôi đến một nơi vắng vẻ, bị người nọ đẩy lên tường, sau đó áp môi mình lên.

Trì Thanh Diễm bị cậu đè xuống hôn làm cho choáng váng, lại nghe thấy lời cầu xin tràn ngập ỷ lại của Tạ Ương Nam, giống như chiếc bánh từ trên trời rơi xuống, vừa kinh ngạc vừa vui mừng lan tràn khắp toàn thân hắn, trong nháy mắt đoạt lại quyền chủ động hôn tới, dựa vào cách duy nhất này để trút hết sự thương tiếc trong lòng.

Tạ Ương Nam gần như đã ngừng khóc, bởi vì được người kia mạnh mẽ đáp lại viền mắt lại bắt đầu rưng rưng.

Cậu dùng hết toàn lực, ôm người kia thật chặt, quấn quýt, chặt chẽ không một kẽ hở còn chưa hài lòng, nhiệt tình hôn môi, cùng Trì Thanh Diễm khuấy đảo, mút mát, hận không thể môi kề môi dính lấy nhau không rời, giọt nước mắt mặn mà tan vào trong cái hôn, nhưng nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tình ngon ý ngọt liên tục tuôn trào.

Người này trước đây chưa bao giờ chủ động đến vậy làm Trì Thanh Diễm đỡ không nổi, cả người bị câu ra lửa, một tay hắn gắt gao ôm Tạ Ương Nam vào lòng, siết eo cậu ủn vào trong ngực, hận không thể nuốt người vào bụng, hắn vẫn còn chừa lại một tia lý trí cuối cùng để che dù.

Đôi môi kia bị trận hôn mút nóng bỏng này mút cho sưng lên, mới lưu luyến không rời kết thúc.

"Mình mẩy ướt nhẹp rồi." Trì Thanh Diễm ồ ồ thở gấp, đau lòng oán trách một câu, đưa dù cho Tạ Ương Nam, để cho cậu cầm, sau đó cởi áo khoảc trên người mình, khoác lên người Tạ Ương Nam, sau đó mới lấy lại dù.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...