Chương 8: 8
Ban đêm luôn có thể làm cho lòng người hoạt lạc, hơn nữa so ban ngày muốn cảm tính hơn rất nhiều.
An Triệt Nguyên lăn lộn khó ngủ, lật người ngồi dậy, vò vò tóc, lại ảo não nằm vật xuống.
Sau một hồi cậu lại ngồi dậy, lắng tai nghe, cảm giác giường trên không có động tĩnh gì, đại khái là đang ngủ đi.
Trong bóng tối, một đôi mắt lấp lánh đang tỏa sáng --
Cậu lớn gan đưa ra một quyết định.
Rướn cổ lên hướng giường trên nhìn lên, chỉ thấy một mảnh mơ hồ, nương theo ánh trăng mờ nhạt, cậu lặng lẽ xuống giường, lần mò tới cái thang, lặng lẽ trèo lên.
Trên đường không cẩn thận đè vào chân của Khang Thần, cậu cả kinh dừng lại, đợi một lúc không có động tĩnh gì, lại tiếp tục đi tới phía trước.
Ở trong bóng tối cẩn thận phân biệt một hồi, mới tìm chính xác mặt Khang Thần, cậu mặt nóng như nhiệt, nghĩ đến chuyện mình cần làm, không khỏi nhắm hai mắt lại.
Khang Thần vốn là muốn ngủ, cuối cùng vẫn là bị cái tên ngốc giường dưới kia đánh thức, vì vậy liền giả vờ như đang ngủ để xem cậu muốn làm cái gì.
Đang lúc cho là An Triệt Nguyên trong cái hoàn cảnh tối lửa tắt đèn cứ tiếp tục nhìn như vậy, đột nhiên cảm giác được trên môi nóng lên, một vật gì đó mềm mại chạm đến, lúc này mới phản ứng kịp đây là An Triệt Nguyên hôn mình.
Trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười, anh bây giờ đã xác định cái này tiểu học đệ này nhìn qua không giống lại thẳng thắn thế, nhìn một bộ thông minh như vậy, kết quả mình nghiêm túc trêu chọc cậu ta đôi câu, liền bị cậu tưởng thật. Nghĩ đến trước kia mình nói hơi khoa trương một chút cậu liền nghiêm túc làm theo, rồi đến sau đó mình cũng thật lòng nghiêm túc chữa trị cho cậu ấy, kết quả chưa đầy một tháng hai người thực sự đã làm những chuyện như vậy.
Đang trong lúc xuất thần, đôi môi bị đẩy mở ra, đầu lưỡi mềm mại của An Triệt Nguyên liền đưa vào.
Trong lòng hơi ngạc nhiên, nhìn không ra tiểu tử này lại táo bạo như thế.
An Triệt Nguyên vốn là không có kinh nghiệm hôn, nhưng khi ở trên môi Khang Thần, cậu lại vô tình làm rất tốt không cần ai chỉ dậy, vốn là sợ làm anh tỉnh giấc nên suy nghĩ chỉ hôn nhẹ là tốt rồi, ai có ngờ đâu không cẩn thận lại quá phận như thế.
Cậu quyến luyến không thôi mà cùng với đầu lưỡi người nọ chào tạm biệt, liền vội vã rời đi, một tia ngân tuyến theo cậu đứng dậy mà rơi xuống, chỉ là cậu lại không nhìn thấy.
Sờ sờ miệng Khang Thần một chút, hoảng hốt lúng túng đem đôi môi anh khép lại, lúc này mới lần lần mò mò đi xuống giường.
Bình luận