Chương 27: 27
Edit: Mạn Già La
Nếu tôi có tiền, còn rất rảnh, vậy tôi nhất định phải mua một hot search Weibo cho Chu Hàm Chương, nội dung là — Chu Hàm Chương không biết tốt xấu.
Tôi lấy thân báo đáp mà anh thế nhưng không cần?
Anh không phải không biết tốt xấu thì là gì?
Nhưng mà nói trở lại, tôi cũng chỉ đùa một chút thôi, lời nói đùa vui vô cùng chân thật, nếu anh thật sự nói “được”, vậy tôi nhanh chân bỏ chạy luôn.
“Thầy Chu, ánh mắt ngài thật sự độc đáo,” Tôi bắt đầu quái gở: “Một anh chàng đẹp trai bình thường như tôi cũng quả thực không lọt vào mắt anh được.”
Chu Hàm Chương ngồi ở kia đọc sách uống cà phê, giương mắt nhìn tôi một chút, rồi rất nhanh lại không phản ứng tôi nữa.
Gần đây tôi ngâm mình ở chỗ anh cả ngày, anh đã có thể phần lớn thời điểm coi tôi trở thành không khí, đương nhiên, ý không phải nói anh không có tôi không sống được, chỉ là nói cảm giác hiện diện của tôi rất thấp, anh có thể coi tôi không tồn tại.
Anh xem sách của anh, tôi xem sách của tôi.
Không đúng, tôi xem cũng là sách của anh.
Anh vẫn không nói chuyện nhiều với tôi về cuốn sách mới lắm, thỉnh thoảng tôi thử thăm dò hỏi một câu, anh lập tức liền đuổi tôi đi.
Có đôi khi tôi cũng rất nhụt chí, cảm thấy công việc quả thật không giữ nổi rồi.
Mấy ngày nay tôi cả ngày quanh quẩn ở chỗ Chu Hàm Chương, một tuần có hai ba buổi sáng sẽ đến công ty báo cáo tình huống với tổ trưởng, báo cáo công việc không hề tiến triển khiến tôi không dám ngẩng đầu, hơn nữa nghe các đồng nghiệp nói, công ty cuối năm sắp giảm biên chế.
Giờ không phải đã là cuối năm rồi sao?
Chị gái ngồi ở chỗ làm kế bên tôi đã bắt đầu chuẩn bị đổi nghề, chị ấy là biên tập marketing của bộ phận chúng tôi, cái gọi là “Marketing” đó chính là nghĩ cách đánh quảng cáo bán sách, nhưng mà đây là một thế đạo làm cái gì cũng phải tiêu tiền, marketing internet làm rất tốt, vậy đều là đập ra bằng vàng thật bạc thật, về phần chúng tôi, chi phí marketing đốt đến đáng thương, bạn chi hết ra kinh phí marketing toàn bộ một quyển sách cũng không đủ để mọi người nhét kẽ răng.
Chị gái đó nói: “Làm không nổi nữa.”
Tôi muốn khuyên nhủ chị ấy, bởi vì có thể cảm nhận được chị ấy thích ngành nghề này, nhưng mà lời chị ấy nói khiến tôi nghe xong cũng cảm thấy ủ rũ.
Chị ấy nói: “Ngày hôm qua chị tính một khoản, chỉ sách của bộ phận chúng ta, không phải văn học thanh xuân không phải tiểu thuyết bán chạy, làm thiết kế bình thường nhất, in 8000 sách bằng loại giấy bình thường nhất, định giá 40 tệ, nhưng chúng ta đều rõ ràng, định giá thì định giá, giá cả chúng ta bán ra cho các đại lý thường đều sẽ chiết khoảng 50%, doanh thu sau khi tính toán là bao nhiêu?”
Tôi cầm vở nhỏ ở một bên tính, chị ấy liền cười.
“Có khoản thu vào rồi, kế tiếp chúng ta tính phí tổn và chi phí khác.”
Bình luận