Chương 5: ,6

Đi dạo cả ngày hai tiểu tử cũng đã mỏi chân, muốn về nhà. Sắc trời đã dịu lại, những tia nắng chiều nhẹ nhàng đáp xuống nhân gian. Màu đỏ ấm áp của hoàng hôn nơi đây khiến Nhược Ngữ cảm thấy an bình. Lúc ở thế giới kia, hắn không hề thích cái màu như huyết ấy, không thích để người khác biết khi tà dương biến mất là bắt đầu một tầng sống khác, là đêm tối hắc ám, là rất nhiều rất nhiều sợ hãi và lạnh lẽo.

Nhưng hiện tại trong lòng hắn đang có ngọn lửa sưởi ấm, bên cạnh hắn có bàn tay bé nhỏ nắm thật chặt, cùng nhau dạo phố, cùng nhau chơi đùa, cùng nhau cười, cùng nhau về nhà….. Ở đây hắn cư nhiên tìm được cảm giác gia đình, tựa như kiếp trước chỉ là một cơn ác mộng và giờ tỉnh lại, hắn liền quay về với cuộc sống thực. Bỗng nhớ đến một người hắn không thể nào quên, một người hắn nguyện dùng cả sinh mệnh để bảo vệ…

Phi Lăng thấy Nguyên Ngữ có chút đăm chiêu, cơ hồ lại đi vào cõi thần tiên……. Bất quá vì cái gì vẻ mặt của hắn sao bi thương đến vậy? Thật muốn ôm hắn vào lòng, muốn trò chuyện với hắn, muốn hắn hiện tại nghĩ tới ta…

Chiều mùa hè, hai đứa trẻ tràn ngập tâm sự đưa mắt nhìn mặt trời khuất dần sau những dãy núi.

“Nguy rồi! Đã tối! Tiểu Ngữ, mau về nhà. Trước giờ ăn cơm tối mà phát hiện ra chúng ta chuồn đi chơi nhất định sẽ giết chúng ta đấy!”

Là giết người…… Nguyên Nhược Ngữ không nói lời nào, để mặc Phi Lăng tùy ý dắt mình đi nhưng…….

Bị lạc đường mất rồi.

Bọn họ đang đứng ở giữa một khu phố nháo nhiệt, rất nhiều đèn lồng đỏ, những dải lụa màu được treo khắp nơi, từ đám đông ôn ào còn truyền ra thanh âm oanh oanh yến yến ngọt lịm.

Nhược ngữ biết hai đứa đã đi lạc vào “Hồng đăng khu”, chính là thanh lâu a. Hắn muốn lôi Phi Lăng đi, dù sao đây cũng không phải chỗ hài tử nên tới nhưng Phi Lăng dường như vô cùng hứng thú với nơi náo nhiệt sặc sỡ này, không biết tên tiểu thí hài giờ có ý nghĩ gì.

“Oa ~ Đứa nhỏ nhà ai mà xinh xắn quá? Đến đến đến, mau đến cạnh tỷ tỷ a ~” Một cô nương ở thanh lâu gần đó kéo kéo ống tay áo Phi Lăng, định mang hắn vào trong.

Thiên a, tuổi ngươi có thể làm nương hắn ấy chứ! Hắn mới bảy tuổi, đúng không? Nhược Ngữ cảm tưởng toàn thân run rẩy.

“Thiên a, búp bê bên cạnh càng dễ thương nga! ~~ Đến đây cho ta ôm một cái nào ~~”

“Tiểu oa nhi? ….Hảo đáng yêu ~” Các nữ nhân kích động như thủy triều dâng.

“Ta cũng muốn ôm ~”

Đột nhiên hai người bị một đám nữ nhân đáng sợ tóm vào bên trong chọc ghẹo, hoàn toàn không có khả năng phản kháng.

“Tiểu Ngữ….. Ngô….. Tiểu Ngữ….” Phi Lăng cật lực thoát khỏi vòng tay của các nữ nhân, mạnh tay giằng lấy Nhược Ngữ, bán sống bán chết chạy.

“A? Quay lại đi!……. Quay lại a……”

Mặc kệ những tiếng vọng sau lưng, đại tiểu tử ôm tiểu tiểu tử phóng nhanh hơn. Cuối cùng, bọn họ cũng ly khai cái ngã tư đường phồn hoa đó, dừng lại ở một nơi khác lạ hoắc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...