Chương 29: 29
"Cậu với........"
"Chị nghĩ đúng rồi đó". Linh Đan nói.
Cô ta nhìn cậu và hắn rồi nhanh chóng rời đi. Còn những con người ở lại như quá đỗi xa lạ với những gì xảy ra.
Linh Đan nhìn Thi Thi rồi nhìn đến em gái cậu đang ngây ngốc ở đó liền nói hộ.
"Ngạc nhiên lắm phải không?"
"Không thể nào. Từ khi nào anh ấy lại........"
"Nên chấp nhận sự thật đi bà chị".
"Bảo Ngọc....em ổn chứ?"
"Em.....anh(nhìn cậu).......với anh (hắn).Hai người thật sự...."
"Ừ". Cậu nói.
"Bọn họ rất đẹp đôi, em không thấy vậy hả?"
"Không phải. Thật ra có một lần em tình cờ nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người nên cũng đoán được chút ít. Chỉ là hôm nay thấy như vậy hơi bất ngờ".
"Nên tập làm quen".
"Vậy sau này em nên gọi anh Khang là anh dâu hay anh rể?"
"Đương nhiên là anh rể tại anh em nằm dưới mà".
Cậu đơ người trước câu nói vừa rồi của nàng, cô bạn này của mình có phải là thẳng thắn quá rồi không. Với lại làm sao biết chắc như vậy?
Hắn như hiểu nội tâm cậu đang cuộn sóng liền nói: "Không lẽ em nghĩ mình đủ khả năng đảo chính?"
"Anh......"
Cậu rất muốn mắng hắn nhưng không nói nổi, và rồi cậu nhìn thấy một người quen xuất hiện tại đây. Là một cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang đang bị ba bốn người đang ông chuốt rượu, cô liên tục từ chối nhưng bọn họ lại không tha. Trong ánh mắt của họ nhìn cô ấy không có gì tốt lành.
Và rồi họ động tay động chân, cô cố vùng vẫy nhưng không được cũng không có ai can ra bởi họ biết những người này có quyền lực đành trơ mắt nhìn cô bị bọn họ giở trò.
Cậu không đủ nhẫn nại mà đứng đó tiếp tục nhìn nên nhanh chóng đến đó túm lấy cổ áo từng người, liên tục giáng xuống từng đòn từng đòn, nhiều chỗ còn là chí mạng.
"Gia Minh/ Anh..đủ rồi đừng đánh nữa, gây ra án mạng bây giờ". Linh Đan và Bảo Ngọc tới kéo cậu lại.
Thấy cậu nóng nảy đi về phía trước, đến lúc thấy cậu đánh họ mọi người đều rất bất ngờ. Nhìn cậu rất mất bình tĩnh, cả hắn cũng thấy giật mình trước hành động của cậu.
Cô gái kia nhìn thấy cậu nhất thời không biết phản ứng thế nào cộng với việc lúc nãy nên hoảng càng thêm hoảng chỉ có thể ngẩn ra ở đó.
Nhìn vẻ mặt sợ hãi của cô, cậu không quan tâm đến đám người kia chết chưa mà bước lại gần.
"Cậu sao rồi?"
Gương mặt cậu hiện rất gần, cô lấy tay sờ lên mặt cậu, biết đó không phải là mơ. Một giấc mơ đã từng hiện hữu không biết bao lần.
Cô ôm chặt cậu, khóc nấc lên như một đứa trẻ. Cậu liên tục an ủi: "Không sao rồi......."
Thấy cô toàn thân run cầm cập, cậu cởi áo khoác ngoài khoác lên người cô rồi bế cô ra khỏi đó. Xe chạy được một lúc, cậu vì nóng lòng muốn biết nên tấp vào bên lề đường.
Bình luận