Chương 1: 1
Edit: Mạn Già La * Beta: Vợ cả của Mục Tứ Thành
Sáng sớm, ánh mặt trời nhẹ rải xuống thành thị mới thức giấc, ở làng đô thị nơi trung tâm thành phố đã có chủ quán nhỏ cần cù chuẩn bị xong sạp bán bữa sáng, tám giờ sáng đã có dân đi làm lục tục đi xuống từ toà dân cư, trên đường đuổi kịp chuyến tàu điện ngầm thì bớt thời giờ ghé mua bánh quẩy bánh bao ở quán ven đường.
Bánh quẩy vừa vào dầu nóng thì kêu xèo xèo, bốc ra hơi thở nhân gian.
Trong một phòng thuê trong tòa dân cư, một cuộc điện thoại đánh thức Đường Tiếu vừa mới chợp mắt sau khi thức hơn nửa đêm.
Đường Tiếu mờ mịt ngẩng đầu, nhìn sang điện thoại bên cạnh, ghi chú tên gọi: Tiểu Lý Tử.
Còn là trò chuyện video.
Ngón tay khớp xương mảnh khảnh vuốt qua, một gương mặt tuấn tú đã nhìn từ nhỏ đến lớn xuất hiện.
“Quầng thâm mắt nặng vậy, tối hôm qua cậu lại thức đêm à?”
“Ừ, tối hôm qua gấp đôi quà.” Đường Tiếu ngáp một cái, quầng thâm mắt nặng đến độ có thể đi cạnh tranh quốc bảo được luôn.
Lý Mộ ở đầu kia điện thoại chậc một tiếng: “Anh nghe bạn cùng phòng của cậu nói ngày hôm qua cậu không đi học?”
Trong lúc vào game, Đường Tiếu nói với giọng khàn khàn vì thức đêm quá độ: “Anh rảnh lắm à, còn rỗi hỏi thăm tôi.”
“Có chút, dự án phòng thí nghiệm mà gần đây anh tham dự thất bại, ông chủ đang phiền lòng lắm, cũng may có thêm đầu ra trong quá trình thực nghiệm, gần đây chúng anh chuyển phương hướng rồi… không đúng! Cậu còn chưa trả lời câu hỏi của anh đâu!” Lý Mộ thấy hên chưa bị cậu nói sang chuyện khác.
Đường Tiếu thay đổi bàn tay cầm điện thoại: “Đừng lo lắng, lòng tôi hiểu rõ, dù sao tôi cũng không kiếm cơm bằng chuyên ngành này, có thể tốt nghiệp là được.”
“Aizz, cũng đúng, dù sao thật sự không được thì về công ty nhà cậu làm việc…” Đối diện lẩm bẩm lầm bầm, thấy Đường Tiếu có chủ ý của riêng mình nên cũng lười nói thêm gì nữa, dù sao cậu bạn nối khố này của hắn không tuột dốc đến nỗi để bản thân đói chết, “Nếu cậu thật sự muốn làm streamer game, không bằng đi thử con game đang hot rầm rộ gần đây đi, độ khó đặc biệt cao, rất nhiều game thủ chuyên nghiệp đều thất bại, nếu cậu có thể đánh ra thì biết đâu có thể một chiến thành danh.”
Nhắc tới trò chơi có độ khó cao, Đường Tiếu hơi cảm thấy hứng thú: “Tên gì thế?”
“”
Đường Tiếu rời khỏi trò chơi vừa mở ra, click mở hộp thư, bên trong đầy rẫy thư rác, nhưng một email trong đó vẫn bị cậu bắt được một cách chuẩn xác.
Bình luận