Chương 108: 108
Edit: Mạn Già La
Thời tiết ở hiện thực và trong trò chơi hoàn toàn không giống, ở hiện thực Đường Tiếu đã mặc áo đơn rồi, nhưng quần áo mỏng manh bị gió lạnh nơi này thổi một cái, ý lạnh liền theo cổ tay áo leo thẳng lên, Đường Tiếu bất giác run lập cập.
Nơi này là căn cứ Con Mắt Thứ Ba?
Đường Tiếu mở to hai mắt, nếu không phải vài phần cảm giác quen thuộc thỉnh thoảng lộ ra từ sợi nấm trước mắt này, Đường Tiếu còn tưởng rằng mình đã rơi xuống góc nào đó trong thế giới trò chơi rồi.
Căn cứ Con Mắt Thứ Ba ban đầu là phong cách khoa học viễn tưởng, đơn giản, phong cách kiến trúc dựng thẳng vô cùng dán sát vẻ nghiêm cẩn và lạnh lùng cứng rắn của học giả, bên ngoài còn có thành trấn loại nhỏ được xây quay quanh căn cứ, tuy rằng quy mô giảm bớt không ít trong thảm họa lần đó, nhưng bộ phận gần sát căn cứ còn tính náo nhiệt.
Nhưng hiện tại toàn bộ biến mất, chỉ còn lại sợi tơ trắng tinh giống như tuyết bao trùm xung quanh toàn bộ căn cứ.
Hơn nữa mấy thứ kia là gì? Sợi nấm?
Sợi nấm của Juntes không phải màu đỏ ư?
Suy nghĩ của Đường Tiếu có hơi rối loạn, nhớ lại thông tin Lý Hiểu Y chia sẻ cho cậu, cắn chặt răng, vẫn rảo bước tiến lên một bước đi về phía căn cứ bị sợi nấm vây quanh.
Gió lạnh lạnh thấu xương, thổi quét đến từ trước mặt, dường như ngăn cản bước tiến của cậu, Đường Tiếu không nhịn được ôm lấy cánh tay mình, dùng nhiệt độ lòng bàn tay chà xát, cố gắng xoa dịu lại, theo cậu bắt đầu đi vào rừng rậm màu trắng, mọi thứ xung quanh chợt yên tĩnh lại.
Ngay cả tiếng gió, đều bị mảnh sợi nấm này che đậy bên ngoài.
Yên tĩnh, tĩnh mịch.
Giống như ấn tượng mang cho Đường Tiếu khi nhìn từ xa trước đó, đi vào, càng nhận ra được khu vực này như không có bất cứ dấu vết của hoạt động sống nào, yên tĩnh đến đáng sợ, sợi nấm màu trắng càng cho người ta một cảm giác sự sống tàn lụi.
Tim Đường Tiếu chậm rãi nhấc lên, khẽ cắn môi, nện bước nhanh hơn đi qua cửa lớn căn cứ Con Mắt Thứ Ba, thấp giọng gọi: “Juntes? Anh ở đâu?”
Giọng nói của chàng trai quanh quẩn trong căn cứ trống rỗng, có vẻ hết sức trống trải, vốn vừa đi tiến nơi này Đường Tiếu đã làm tốt chuẩn bị bị Juntes phát hiện, nhưng mãi cho đến khi cậu đi vào bên trong căn cứ, vậy mà cũng không thấy tung tích của Juntes.
Hắn không phát hiện? Hay là cơ thể đã tệ đến nỗi không thể phát hiện rồi?
Đường Tiếu không rõ lắm, chỉ từ trong sợi nấm màu trắng chung quanh phán đoán ra trên người Juntes nhất định xuất hiện biến hóa nghiêng trời lệch đất, không khỏi duỗi tay xoa xoa chiếc lọ dán kín trong túi.
Cậu cứ như vậy thăm dò trong căn cứ trống trải này, trước sau không có bất cứ bóng dáng của kẻ nào, mãi đến khi đi đến khu vực thể thí nghiệm, mới chợt mở to hai mắt nhìn.
Con người…
Mấy con người chưa từng gặp qua bị sợi nấm treo ở phía trên mái vòm, chỉ lộ ra đầu, biểu cảm trên mặt dữ tợn đến cực hạn, như đã trải qua đau đớn người thường không thể tưởng được, tuy rằng vẫn là người, nhưng da dán xương, như bộ xương khô sống, bị sợi nấm trói buộc, muốn sống không được muốn chết không xong.
Bình luận