Chương 111: 111
Edit: Mạn Già La
Đường Tiếu:…?
Lại phát điên gì vậy?
Đường Tiếu nhìn chằm chằm vào mắt Juntes, Juntes cũng nhìn cậu không tránh không né, sâu trong mắt vàng lập loè thấp thỏm… cùng chờ mong nhợt nhạt.
Hắn đang chờ Đường Tiếu cho hắn đáp án.
Trong ba năm đó, không, ở lâu hơn trước kia, ánh mắt Juntes đã vẫn luôn đặt trên người Đường Tiếu, hắn đã nhìn Đường Tiếu làm thí nghiệm, đã nhìn Đường Tiếu từng bước một bò lên ở Con Mắt Thứ Ba, đã nhìn cậu thành công, đã nhìn cậu thất bại.
Nhưng Đường Tiếu thì sao? Cậu đối đãi hắn như thế nào đây?
Juntes không biết mình đang chờ mong điều gì, nhưng hắn vẫn yên lặng chờ đợi Đường Tiếu cho đáp án, ánh mắt nhìn chăm chú Đường Tiếu dao động, sợ cậu đưa ra đáp án, lại sợ cậu không đưa ra đáp án.
Đường Tiếu từ trong ánh mắt Juntes nhìn ra hắn không giống như đang nói đùa, yên lặng lại nhìn về người trên thân cây kia, lần này cung điện ký ức trong đầu cậu cố gắng tìm kiếm ký ức, tin tưởng mình chưa bao giờ gặp qua bọn họ.
Đường Tiếu nói: “Em chưa từng thấy bọn họ, cho dù muốn đoán thân phận của họ cũng không biết đoán từ đâu, không thì anh cho em một gợi ý đi?”
Juntes: “Gợi ý tôi cho đã đủ nhiều rồi, nhiều thêm thì với chỉ số thông minh của Tiếu Tiếu là có thể đoán được ngay.”
Không còn trông chờ vào việc nhận được gợi ý, Đường Tiếu thở dài, ánh mắt nhìn về phía mấy người này, cố gắng lấy được gợi ý từ mặt trang phục phụ kiện.
Đáng tiếc sợi nấm bọc rất chặt, Đường Tiếu chỉ có thể phân biệt ra bọn họ khoác một thân áo đen, mặt khác không biết có phải bị nấm tra tấn hay không mà có số ngũ quan đều biến dạng, không về lại vị trí như cũ, có hốc mắt không có tròng mắt, mà là mọc ra sợi nấm tinh mịn, đủ mọi màu sắc.
Đoán thân phận của họ, nói cách khác Juntes nhằm vào bọn họ không phải nhằm vào hành vi cá nhân, mà là nghề nghiệp hoặc là phe phái?
Nhưng mà nghề nghiệp hoặc là phe phái đắc tội Juntes, Đường Tiếu chỉ có thể nghĩ đến nghiên cứu viên, những người khác cũng không có cơ hội đắc tội Juntes.
… Hay là nói, bọn họ đắc tội, căn bản không phải Juntes?
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Juntes hỏi: “Nghĩ được chưa?”
“Bọn họ là... người của giáo phái Trở Về à?” Đường Tiếu do dự vài giây, hỏi.
“Không phải.”
Lòng Đường Tiếu chùng xuống.
“Nói đùa đó.” Juntes vui vẻ cười rộ lên, “Tiếu Tiếu đoán đúng rồi, tôi vui lắm.”
Nói rồi, Juntes chợt thúc giục sợi nấm, những người kêu thảm thiết đó dừng kêu rên, từng người hô hấp mỏng manh, thoạt trông nếu có thể hoạt động, bọn họ hận không thể đập đầu chết ngay, hiện tại lại ngay cả quyền lực tự sát cũng không ở trong tay mình, có người ánh mắt chết lặng, thoạt nhìn thần trí đã tan rã, còn có người không ngừng xin tha.
Bình luận