Chương 120: 120
Edit: Mạn Già La
Ba Đường và mẹ Đường trở về phòng, có vẻ là đi mở cuộc họp nội bộ vợ chồng, trước khi đi còn lệnh cưỡng chế Đường Tiếu không thể cho Juntes vào cửa, càng không thể ngủ lại ở đây, Đường Tiếu bất đắc dĩ cũng chỉ có thể đồng ý.
Cậu trở lại phòng mình, nhìn Juntes bên dưới từ cửa sổ, vươn đầu nhìn hắn: “Xin lỗi, chắc anh phải chờ một đoạn thời gian rồi.”
“Không sao, Tiếu Tiếu.” Juntes cũng không biểu hiện ra cảm xúc tiêu cực gì, ngoan ngoãn ngồi dưới cửa sổ, nhìn cảnh xanh cách đó không xa, không biết suy nghĩ gì.
Nhìn Juntes lẻ loi một mình ở dưới, Đường Tiếu do dự một hồi, nhìn thoáng qua ngoài cửa, nhỏ giọng nói: “Đón em.”
Juntes ngạc nhiên ngẩng đầu, liền thấy một bóng người nhảy xuống từ trên cửa sổ, che khuất ánh nắng, sợi nấm nhanh chóng kéo dài ra từ trên người Juntes, đón được Đường Tiếu rơi xuống.
“Tiếu Tiếu?”
“Dù sao cũng không có chuyện gì làm,” Nói rồi, Đường Tiếu ngồi bên cạnh Juntes, nghiêng mặt nhìn Juntes: “Suy nghĩ gì đó?”
“Ba mẹ Tiếu Tiếu, thật sự rất yêu Tiếu Tiếu.” Juntes nhẹ giọng nói.
Hắn ngược lại cũng không cố ý nghe lén ba Đường mẹ Đường và Đường Tiếu nói chuyện, chỉ là với thực lực hiện tại của hắn, cho dù cách khá xa cũng có thể bắt giữ được một ít đôi câu vài lời.
Hơn nữa trước đó mặt đối mặt, Juntes nhạy bén nhận thấy được ba mẹ Đường Tiếu không thích hắn, ngoại trừ vì thân phận, nguyên nhân rất lớn chính là hắn đã từng khiến Đường Tiếu buồn, thậm chí mạo hiểm mạng sống.
Đường Tiếu không nói, cậu cũng nhìn lại theo hướng ánh mắt Juntes, nhưng phát hiện phía trước chẳng có vật gì, cậu nói: “Chỉ cần họ có thể tiếp nhận anh, họ cũng sẽ yêu anh.”
Juntes cũng không đáp lại, bàn tay rũ xuống nắm chặt Đường Tiếu: “Không sao, chỉ cần Tiếu Tiếu yêu anh là được.”
“Anh chỉ có hơi nuối tiếc…”
“Tiếc gì?” Đường Tiếu nhìn Juntes, lại phát hiện lông mày hắn nhíu lại với nhau: “Anh tra được ở trên mạng hôn lễ của con người đều cần phụ huynh chúc phúc.”
“Mà phụ huynh của anh đã bị anh xử rồi.”
Đường Tiếu:…
Ồ đúng, Vua Nấm đời trước quả thật đã mất tiêu rồi.
“Không sao hết, cũng không nhất định.” Đường Tiếu dở khóc dở cười an ủi Juntes, đổi đề tài: “Đúng rồi, Juntes.”
Juntes quay đầu nhìn cậu.
“Trước đó anh nói chờ thọ mệnh của em hết sẽ tuẫn tình… không phải thật đó chứ.” Đường Tiếu thực ra rất để ý lời tuẫn tình Juntes nói trước đó, chẳng qua lúc ấy ba mẹ ở đây nên không tiện hỏi ra.
“Là thật,” Juntes không chút do dự: “Tiếu Tiếu không hy vọng anh làm như vậy à?”
Đường Tiếu do dự một lát, thản nhiên trả lời: “Ừm, em càng hy vọng anh sống sót hơn.”
Bình luận